Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Oan Gia Dễ Dàng Hóa Giải

Oan Gia Dễ Dàng Hóa Giải

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326284

Bình chọn: 10.00/10/628 lượt.

, ba vị đại nhân tuyệt đối sẽ lần lượt dùng vũ lực sửa chữa, cộng thêm

cấm túc một tháng, trừ tiền tiêu vặt, hủy bỏ bất kỳ hoạt động tiêu khiển nào.

Kinh nghiệm bi thảm hồi bé dẫn đến việc cô cùng Chân

Lãng dù không đội trời chung cũng không dám biểu hiện trên mặt, ai cũng không

chịu nói trước muốn đối phương cách mình xa xa một chút, cái danh hiệu xấu xa

này chẳng ai muốn đảm nhận, thế là có hình thức ở chung kỳ quái như thế này.

Cổ Thược móc ra chìa khóa đã lâu không dùng đến, nhìn

nắm cửa một chút, không chút do dự giơ một chân lên đá lên cửa, cửa lớn trơn

bóng nhất thời in lại một dấu giày. (=_=!!! Phá

hoại!!!-
không những ngôn ngữ giang hồ mà

hành vi cũng vô cùng thô lỗ nữa…)


Rút chân lại lưu loát bước qua cửa, nhìn sàn nhà sạch

sẽ trước mặt, cô vứt giày ra sau, chân trần chạy vào bếp, quả nhiên như cô dự

đoán, trong tủ lạnh cái gì cũng có, chỉ không có bia cô thích nhất.

Nhiều năm quen biết như thế cô ít nhiều cũng hiểu rõ

cái tên kia.

Tự hạn chế, nghiêm cẩn, không đụng vào bất cứ thức ăn

bỏ đi gì, không uống rượu, không hút thuốc, ngủ sớm dậy sớm, quả thực không có

chút xíu ham mê bất lương, trong mắt cô cuộc sống như vậy thật không ý nghĩa. (Cái

này có thể áp dụng làm tiêu chuẩn chọn chồng a. Mà làm gì có ai như Thược tỷ,

toàn những “ham mê bất lương”)


Đi vào căn phòng thuộc về cô, ngón tay sát qua mặt

bàn, nhìn không thấy một chút xíu bụi bặm, cô hài lòng cong khóe môi. Mình kiên

trì thanh toán cho hắn một nửa phí quản lí, hắn cũng nên dọn dẹp căn phòng cho

sạch sẽ gọn gàng chờ cô thỉnh thoảng giá lâm.

Đem tất cả quần áo dốc ra bỏ vào trong tủ, nhìn qua

giống như mỗi ngày đều ở đây cô mới hài lòng cầm quần áo sạch ngâm nga hát tiến

vào phòng tắm.

Cô thư thư thản thản tắm, thả ra một ngày mệt mỏi, bên

này Chân Lãng đã ở trong một quán cà phê yên tĩnh cùng bạn tốt thoải mái trò

chuyện.

Lúc kim đồng hồ chỉ đến 8:30, thùng thuốc nổ hẳn là đã

về đến nhà đi? Chỉ hy vọng căn phòng ngăn nắp sẽ không ở dưới sự tàn phá của cô

ấy mà biến thành thật đáng sợ, Chân Lãng yên lặng nghĩ, trong đầu hiện lên cảnh

Cổ Thược đạp cửa mang theo giày đầy đất xông vào bồn tắm, tự hỏi ngày mai có

nên gọi người đến dọn dẹp chút hay không.

Lâm Tử Thần nhìn Chân Lãng ở đối diện cầm tách cà phê

cười nhạt hồi lâu vẫn không nhúc nhích, chặt lưỡi lắc đầu, “Cậu đang nghĩ cái

gì, giữ cái vẻ mặt hết sức quỷ dị kia sẽ khiến người ta hiểu lầm.”

Chân Lãng để cà phê trong tay xuống, nới lỏng ngón

tay, “Chúng ta bị hiểu lầm cũng không phải ngày một ngày hai, đến nay vẫn còn

đứng đầu bảng xếp hạng nam nam luyến trong trường, cậu có muốn lặp lại cảnh

tượng năm ấy lẫn nữa hay không?”

Lâm Tử Thần rụt cổ, trong ánh mắt lộ ra vẻ ‘xin miễn

cho kẻ bất tài’, “Ma tinh kia rốt cuộc có phải con gái hay không? Uống nhiều

rượu như vậy mà còn có thể đem hai chúng ta lột sạch ném lên giường chụp ảnh,

mà tôi muốn báo thù cũng chỉ có thể theo gió mà về, đánh

không lại a…” (việc

làm vô ích)


Chân Lãng cười như không cười nhìn cậu ta, “Tôi nhớ

năm ấy có người tuyên bố muốn theo đuổi cô ấy, nói coi trọng tính cách phóng

túng của cô ấy, so với cô bé yểu điệu cái gì cũng không biết tốt hơn nhiều,

dáng vẻ trung tính lại không dễ dàng thu hút đàn ông, để trong nhà an tâm, ứng

viên tốt nhất cho lão bà kiêm người tri kỷ.” (hớ

hớ, anh nhớ rõ thế?)


Lâm Tử Thần ngượng ngùng ho khan, xoa xoa cái trán

không cẩn thận thấm ra mồ hôi, “Tôi muốn phụ nữ tự lập tự chủ nhưng tôi không

muốn một lão bà đưa tay một cái là có thể xé tôi làm đôi, sau này làm thế nào

có nửa điểm tôn nghiêm đàn ông a, nhỡ may cô ấy không vui đánh lão công chơi,

tôi chẳng phải thảm rồi.”

Nói đến đây, anh không khỏi lắc đầu, lại lắc đầu, cộng

thêm tiếng thở dài lặp đi lặp lại.

Năm ấy anh cảm thấy Cổ Thược đặc biệt, không giống

những cô bé bên cạnh chỉ biết nói chuyện trang điểm, mua quần áo, vì vậy mà có

chút tâm tình, nhưng ngay lần đầu tiên mời hẹn hò lập tức làm cho sự theo đuổi

của anh chết từ trong trứng nước.

Có một lần, anh tỉ mỉ lập kế hoạch, còn lôi kéo bạn

tốt Chân Lãng giúp đỡ, vốn định trong ngày sinh nhật của Cổ Thược tự tay đưa

bánh ngọt, biểu đạt một chút ý tứ theo đuổi, nhất định có thể đại công cáo

thành.

Thế nhưng…

Nhớ tới đêm đó, Cổ Thược nhiệt tình kéo hắn uống rượu,

từ cạn chén đến cụng bình, vì không muốn mất thể diện trước mặt người mình

thích, anh liều mạng, kết quả…

Ngày hôm sau tỉnh lại, anh và Chân Lãng hai người bị

lột trống trơn vứt trên giường, thân mật ôm ấp. Cùng lúc đó, hình ảnh bọn họ

‘ân ái’ trên website trực tuyến của trường trong một ngày đã đến cả nghìn lượt

xem.

Anh trong hình ôm cổ Chân Lãng, ngọt ngào liếm bơ trên

người Chân Lãng, mơn trớn hoa hồng trước ngực cậu ta. Đúng vậy, chính là hoa

hồng, hoa hồng mà Lâm Tử Thần vô cùng quen thuộc —— hoa bằng bơ trên bánh ngọt

anh đã tự tay kén chọn. (Ha ha, tội nghiệp anh Thần)

Trong nháy mắt, hai đại suất ca nổi tiếng của khoa y

được biết đến là cặp đôi đoạn tụ, anh thiếu chút nữa đã cởi thắt