Oan Gia Dễ Dàng Hóa Giải

Oan Gia Dễ Dàng Hóa Giải

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326344

Bình chọn: 7.5.00/10/634 lượt.

ân Lãng làm nhiệm vụ, lấy đánh

bại Chân Lãng làm mục đích, lấy bôi nhọ danh dự Chân Lãng làm cội nguồn hạnh

phúc.

Mà khi Cổ Thược ở năm cuối trung học, hưng phấn theo

con đường nghệ thuật chuyên nghiệp, ma xui quỷ khiến thế nào lại khiến cô mơ hồ

theo thiên hạ đi thi đại học (thế

mà cũng đỗ. Giỏi!!!—
Sâu:

giỏi như em thôi ấy mà. Hớ hớ)
, trèo lên cuối bảng vàng

đại học của Chân Lãng, lại một lần nữa quang vinh oán hận lẫn nhau bước lên con

đường xa nhà.

Phương Thanh Quỳ nhìn bánh ngọt trước mắt, chống cái

cằm khéo léo thanh tú, như đang tự lẩm bẩm, “Cổ Thược, thật ra tớ cảm thấy Chân

Lãng không có lỗi. Ăn bánh ngọt đến mức vào viện là tự cậu làm, liên quan gì

tới người khác?”

Cổ Thược đang ở bên ngoài mua cơm chỉ cảm thấy lạnh

sống lưng, rùng mình một cái.

Ngày hôm sau, tiệc rượu được tổ chức trên bãi cỏ của

biệt thự nhà họ Vương, khi Chân Lãng và Cổ Thược tới đã sớm đèn đóm sáng

choang, người đến người đi, cảnh tượng lớn như thế không giống tiệc rượu của

gia đình bình thường mà giống sự kiện của một công ty lớn.

Trên bàn dài bày đầy các loại hoa quả, hải sản, thịt

nướng, bánh ngọt loại gì cũng có, bồi bàn lượn lờ xung quanh mời mọc, còn có

bartender thỉnh thoảng tự tay điều chế cocktail, có thể thấy nhà họ Vương đã

tốn kém tổ chức rất long trọng.

Hai người vừa mới xuất hiện đã thu hút không ít ánh

mắt, một người cao lớn trầm ổn, một người cao cao suất khí, mỗi người đều có sự

độc đáo, rất khó phân cao thấp.

Cổ Thược cũng không cố ý ăn mặc không ra nam không ra

nữ, chỉ là công việc cùng thói quen từ nhỏ, cộng thêm ưu thế chiều cao, cô cũng

không thích mặc váy, cũng không thích giày cao gót, trên người rõ ràng là áo sơ

mi kiểu nữ có đăng-ten lại cực kỳ dễ khiến người ta hiểu lầm.

Đương nhiên, cô chết cũng không thừa nhận cô dễ bị

hiểu lầm là vì dáng người quá cứng nhắc.

Hơn nữa, cô đến uống rượu chứ không phải đến bán nụ

cười, trang phục đẹp để làm gì?

Xa xa, Vương Thiếu Hoàn đã nhìn thấy hai người tới

cửa, bước đến từ từ trên giày cao gót, nhiệt tình vòng tay qua cánh tay Chân

Lãng, “Bác sĩ Chân, bạn nam đi cùng em hôm nay có việc bận không đến được, có

thể mượn anh một buổi tối không?”

Không đợi Chân Lãng trả lời, tiếng cười của Vương lão

tiên sinh đã truyền tới, “Tiểu Hoàn, có phải bác sĩ Chân đến hay không? Mau lại

đây, mau lại đây…”

Chân Lãng nói chuyện giữa đám người, ánh mắt thỉnh

thoảng tìm kiếm, phát hiện người nào đó đã sớm nhảy tới trước bàn, không chút

lịch sự bưng lên một ly champagne uống một hơi cạn sạch, cái dĩa trong tay bay

lượn, chớp mắt trong khay đã nhiều thêm một tảng thịt bò.

Anh phát hiện, cô ăn vô cùng chăm chú nhưng động tác

lại vô cùng nhỏ nhẹ, bất kỳ lúc nào nhìn vào cũng tuyệt đối phù hợp lễ nghi bàn

ăn, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát giác tốc độ của cô cực nhanh, sức ăn cực lớn,

tuyệt đối không ai có thể so sánh.

Cô làm cách nào có thể kết hợp lịch sự cùng tốc độ như

thế?

Còn rượu! Người này như bướm bay lượn xuyên qua đám

người, mang theo nụ cười tiếp thị, thỉnh thoảng cạn chén nói chuyện với người

khác, theo như anh đếm được thì cũng đã hơn mười ly.

Xem ra yến tiệc như vậy, người nào đó hoàn toàn tự đắc

vui thích, không có chút không thích ứng.

Vương lão tiên sinh là ngôi sao sáng trong giới doanh

nhân, là nhân vật đập tay hạ chân là có thể khiến giới doanh nghiệp đại chiến

thế giới thứ ba, đến tham gia cũng đều là nhân vật tinh anh trong giới doanh

nhân, mà Chân Lãng bị Vương Thiếu Hoàn quấn lấy, lập tức khiến anh trở thành

tiêu điểm trong đám người, một buổi tối bên cạnh dòng người đi đi lại lại không

ngừng, không cách nào thoát thân.

Chỉ có Cổ Thược ăn no uống đủ, bưng chén rượu đứng

dưới cây cô thụ tán gẫu vui vẻ cùng một đám tiểu thư, thỉnh thoảng móc danh

thiếp trên người ra phân phát, từng trận tiếng cười từ trong đám người nổ ra.

Mượn cơ hội vào phòng rửa tay, Cổ Thược lặng lẽ móc di

động ra, bấm mấy chữ gửi đi: “Mấy người ngày mai cầm danh thiếp của tớ đến quán

hẹn lịch, giới thiệu tập chân dung cao cấp nhất.”

Một lúc sau di động rung rung, tin của Phương Thanh

Quỳ nhanh chóng bay trở lại, “Giá chúng ta đặt ra ba năm trước, bắt đầu từ ngày

mai tất cả tăng năm mươi phần trăm.” (Đầu óc kinh

doanh ghê quá)


Cổ Thược xấu xa nở nụ cười, chuyển lại bốn chữ, “Rất

hiểu ý tớ.” (Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã)

Cô ở đây phong thanh

thủy khởi
, khoái lạc vô cùng. Cực kỳ vui vẻ, không nhịn được

lại uống một chén rượu xuống bụng, hải sản cũng được chọn lựa cẩn thận lại không

mất tiền, cắn trong miệng cảm giác ngon khó tả. (bắt

đầu có tiếng tăm)


Tuy nhiên, người nào đó ăn nhiều cũng chưa hẳn là

chuyện tốt.

Khi hai người đã trở về, nửa đêm Cổ Thược bắt đầu cảm

thấy từng trận ngứa trên người, càng gãi càng ngứa, càng ngứa càng phải gãi,

một buổi tối trở qua trở lại không cách nào yên giấc.

Ngày nghỉ, nửa đêm Chân Lãng nghe thấy tiếng nước chảy

trong phòng tắm, chỉ cho là người nào đó hưng phấn không ngủ được, nửa đêm náo

loạn, cho đến khi tiếng nước vẫn kéo dài đến


XtGem Forum catalog