The Soda Pop
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327533

Bình chọn: 8.00/10/753 lượt.

iá cao, số cổ phiếu nắm được vượt qua cả Trần tổng, trở thành chủ

nhân mới của Hằng An.

Nhưng lúc đó, đối phương không có ý định lộ diện tiếp nhận Hằng An. Đối phương nêu ra một điều kiện, lập ra khế

ước, khi Trần tổng còn sống sẽ không đoạt mất quyền làm chủ của ông ấy,

càng không bán cổ phần của Hằng An, đồng ý năm năm sau khi ông qua đời

vẫn đảm bảo quyền làm chủ của con trai ông với Hằng An. Điều kiện trao

đổi vô cùng đơn giản, chính là ông phải giữ bí mật chuyện Hằng An đổi

chủ, kể cả với con trai ông. Trần tổng tự biết năng lực có hạn, quyết

định đồng ý. Vì thế mấy năm nay, chuyện này không ai biết. Đến con trai

ruột của ông cũng không hề biết gì.

Còn ông chủ giấu mặt đã mua

lại Hằng An kia chính là Lăng Thái. Anh từng ở châu Âu nhiều năm, đó là

một thân phận khác của anh. Tất cả tài liệu đã được chứng thực, tất cả

đều là sự thật. Mọi chuyện đến lúc này đã vô cùng sáng tỏ.

Trần

Vĩ Phàm tố cáo Lăng Thái lợi dụng chuyện mảnh đất Nam Uyển tư lợi cá

nhân, nhưng có trời mới biết cả Hằng An vốn là vật sở hữu của Lăng Thái. Lấy trộm chính tiền của mình, điều này có quá vô lý không?

Phòng họp xôn xao, một lúc sau, mọi người lại yên lặng như cũ.

Mười lăm phút sau, có kết quả bỏ phiếu, Lăng Thái được chọn làm chủ tịch

chính thức của tập đoàn Lăng Thị. Khoảnh khắc đó, sắc mặt của Lăng Lạc

An trắng bệch đến đáng sợ. Ngón tay đặt trên bàn từ từ nắm lại, chỗ khớp tay phát ra tiếng răng rắc.

Lăng Lạc An hoàn toàn bại trận. Rốt cuộc anh vẫn thua Lăng Thái!

Lăng Thái nhìn Lăng Lạc An một cái, nghiêng đầu nói vài phút với luật sư ở

phía sau, đối phương hiểu ý gật đầu, đứng dậy, dõng dạc tuyên bố, "Bây

giờ tôi thay mặt đương sự của tôi - ông Lăng Thái, trong cuộc họp cổ

đông ngày hôm nay,d☺n xin được từ chức chủ tịch. Vì ông Lăng Thái hiện

tại không có cổ phần nào trong Lăng Thị, sau khi từ chức ông Lăng Thái

sẽ không còn bất cứ quan hệ gì với Lăng Thị..."

Những lời của luật sư như một gáo nước đổ vào lửa, lập tức làm mọi người vô cùng kinh ngạc.

Mọi người xôn xao, Nguy Đồng ngạc nhiên, đến Lục Lộ cũng kinh ngạc trợn mắt, rõ ràng anh không hề biết trước chuyện này.

Trong tiếng ồn ào, Lăng Thái đứng dậy, rời khỏi phòng họp.

Lúc đó chỉ có Nguy Đồng để ý thấy, trước khi rời đi anh ra dấu đơn giản về phía cô.

Ngay sau đó, điện thoại của Nguy Đồng rung lên, lời của đối phương vô cùng

rõ ràng, "Cùng Lục Lộ đến bãi đỗ xe đợi anh, tất cả đợi gặp nhau rồi hãy hỏi."

***

Lúc có tiếng bước

chân bên ngoài văn phòng, Lăng Thái ra hiệu với luật sư, đối phương nhẹ

nhàng rút lui, nhường lại không gian tầng ba mươi cho người đang đến.

"Tại sao?" Âm thanh đó có chút run rẩy. Bao nhiêu năm đấu tranh, đối phương

trong lúc nắm được đại cục rồi lại đột nhiên tuyên bố rút lui, đối với

bất kỳ ai, đều là sự châm biếm và sỉ nhục.

Lăng Thái nhìn Lăng Lạc An một cái, vẫn từ tốn thu dọn đồ đạc trên bàn.

"Tôi muốn biết tại sao?" Lăng Lạc An đang đoán, lẽ nào là sự bắt đầu của một âm mưu mới?

"Sẽ không có sự bắt đầu nào nữa." Lăng Thái dường như đọc được suy nghĩ của anh. "Đến lúc này, tất cả đều kết thúc rồi. Cháu tốt nghiệp rồi, tất cả những điều nên học và không nên học đều đã biết hết rồi. Gần sáu năm

nay, ta không có gì để dạy cháu, vì thế không cần ở lại."

"Chú, chú nói cái gì?" Gương mặt của chàng thanh niên dần xám lại. Sự tức giận, tự phụ và kiêu ngạo dường như đã mất đi.

"Lạc An." Lăng Thái dừng động tác, ánh mắt hiền hòa nhìn Lăng Lạc An, "Có

thể cách trưởng thành ép buộc này có phần tàn khốc, nhưng đối với cháu

lại có hiệu quả nhất. Lăng Thị bây giờ trả lại cho cháu. Cháu rất thông

minh, hoàn toàn có thể phân biệt được cái gì nên làm cái gì không nên

làm. Sau này, chỉ làm những điều cháu nên làm, quên đi những điều không

nên." Lăng Thái cười nhẹ, lấy từ két sắt bên cạnh ra hai phong thư lớn

nhỏ. Anh dừng một lát, đặt phong thư lớn lên số đồ đạc đã sửa soạn,

phong thư nhỏ còn lại đặt trên bàn, "Cái này cho cháu. Vậy ta đi đây,

tạm biệt."

Đồ đạc của anh không nhiều, nhắc lên rất nhẹ nhàng,

giống như bước chân lúc này của anh, đi ngang qua người Lăng Lạc An,

nhanh chóng ra khỏi văn phòng, vào thang máy.

Rất lâu sau đó, ngón tay của chàng thanh niên mới cầm lấy bức thư đặt trên bàn.

Đó là bức thư cha anh để lại.

Bức thư màu trắng, chỉ viết tên anh, đó là bút tích của cha, còn có cả dấu riêng của cha anh.

Hôm đó, Lăng Lạc An ở lại rất lâu trong văn phòng tầng ba mươi nhưng không

hề mở bức thư đó ra. Bao nhiêu năm nay, quyết tâm đấu tranh, anh luôn

coi Lăng Thái là kẻ thù lớn nhất cuộc đời, lẽ nào đến cuối cùng mới nói

cho anh, người mà anh hao tâm tổn sức vu hại lại chính là người đàn ông

toàn tâm chỉ dẫn cho anh?

Chuyện nực cười như vậy, tuyệt đối không thể!

Anh, tuyệt đối không thừa nhận. Đây là một gian triển

lãm ngay ngoài mặt đường, khoảng một trăm mét vuông, cánh cửa kính trong suốt sáng bóng nhìn rõ không gian bên trong. Những đồ trang trí hai màu trắng và xám tro kết hợp thật thời thượng, cách bày trí tinh tế và đẹp

mắt, chứng tỏ sự dụng tâm của người thiết kế.

Chỉ