như vậy, người đàn ông này vẫn
bước một mình trên con đường cô độc. Không có ai hiểu rõ, không có ai
thông cảm, những sự tán dương xu nịnh, hay những lời nói đả kích ác ý,
đối với anh mà nói, hoàn toàn không có ý nghĩa gì.
Nghĩ lại cũng
thật nực cười, thứ mà những người kia hao tâm khổ tứ không tiếc mọi giá
để có được, ngay cả Nhược Thần cũng không ngoại lệ, anh lại từ bỏ một
cách dễ dàng như vậy.
Nghĩ tới Nhược Thần, Nguy Đồng không khỏi thở dài.
Chuyện này, trước kia Lục Lộ đã suy nghĩ đắn đo rất lâu mới quyết định nói với cô. Trong ngày đầu tiên Lăng Thái bị đưa đi, anh đã quay lại Lăng Thị
để lấy đồ, vô tình nhìn thấy Nhược Thần từ trong thang máy bước ra.
Nhược Thần khi đó, khoác lên người bộ vest màu đen, thần thái sắc lạnh mà
nghiêm nghị, không hề có chút gì tùy tiện, phóng khoáng mà chân chất của một người luyện võ giống anh thường ngày. Anh không thấy Lục Lộ, đi
thẳng ra phía cửa lớn, bước lên chiếc xe sang trọng màu đen.
Sau khi điều tra biển số xe, thì đó chính là xe của Quan Tuệ Tâm.
Đại sư huynh của Nguy Đồng và chị dâu của Lăng Thái, là những người của hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Nhưng hôm nay xem ra, quan hệ của hai
người lại khá thân thiết, nên chỉ có một cách giải thích duy nhất là:
Nhược Thần đang làm việc cho Quan Tuệ Tâm.
Nhược Thần đã ở châu
Úc ba năm, Quan Tuệ Tâm gần như năm nào cũng ở đó cả nửa năm trời, như
vậy thì, chuyện hai người quen biết nhau là hoàn toàn có cơ cở.
Vì chuyện này có liên quan tới Nguy Đồng, d☺nnên Lục Lộ không thể để lộ sơ suất, vốn định sau khi giải quyết xong chuyện của sếp Lăng sẽ tiếp tục
đi sâu điều tra. Nhưng sau đó, khi anh đại diện Hằng An tới đàm phán với Lăng Thị về chuyện liên quan tới kế hoạch phát triển Nam Uyển, anh đã
nhìn thấy Nhược Thần đứng phía sau Lăng Lạc An.
Có điều tra thế nào, cũng không bằng sự thật mà mình mắt thấy tai nghe.
***
Lục Lộ cho rằng, sau khi nói tất cả chuyện này cho Nguy Đồng biết, có thể
cô sẽ rất buồn, cũng có thể cô sẽ rất khó chịu, thậm chí là nhất thời
tức giận thượng cẳng chân hạ cẳng tay với anh...
Nhưng sau khi
nghe xong, cô chỉ nói nhẹ một tiếng "Vậy sao", rồi quay qua hỏi Lăng
Thái, "Buổi tối hôm trước hai người nói chuyện riêng với nhau, anh có
nhờ Nhược Thần tới thăm dò tin tức chỗ hai mẹ con họ không?"
Thấy Lăng Thái lắc đầu, Nguy Đồng thất vọng thở hắt ra một tiếng, "Như vậy
thì tức là Nhược Thần đúng là đang làm việc cho họ rồi..."
"Có lẽ có một nguyên nhân nào đó mà chúng ta chưa biết tới." Lăng Thái đặt ly
cafe trên tay xuống, bước tới bên cạnh Nguy Đồng, nhẹ nhàng lướt tay
trên mái tóc cô, "Anh thấy đại sư huynh của em không phải là người như
vậy."
"Sếp..." Lục Lộ lập tức nhắc nhở anh, "Lần này anh bị Trần
Vĩ Phàm hãm hại, thật ra cũng là do anh ta..." Câu nói của Lục Lộ bị ánh mắt nghiêm nghị của Lăng Thái chặn lại, Lục Lộ bất lực đành yên lặng.
Vì vậy nên người ta mới nói, đàn ông một khi đã động lòng là mất luôn cả lý trí.
Buổi tối hôm biết được chuyện này, Nguy Đồng hoàn toàn
không thể ngủ được, cô lặng lẽ bước ra khỏi giường, đi về phía ban công
kính, ngồi tựa vào thành lan can, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn
dưới chân mình. Cho dù nghĩ nát cả óc cô cũng không tài nào hiểu được
chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Tiền bạc và quyền thế có thật sự
quan trọng như vậy không? Có thể thay đổi bản tính của một con người,
thậm chí, ngay cả tình thân từ nhỏ lớn lên cùng nhau cũng bỏ qua. Nhược
Thần biết rõ là cô rất quan tâm tới Lăng Thái, lại nhất định biến hôn lễ quan trọng nhất cuộc đời cô thành cục diện rối loạn như vậy. Là vì cô
đã từ chối anh sao? Cô thật sự nghĩ không thông.
Có bước chân
tiến tới lại gần mình, giữa không gian tĩnh lặng màn đêm bao phủ, Nguy
Đồng đối diện với ánh mắt điềm nhiên khiến người khác an lòng của anh.
"Anh vào ngủ trước đi, em muốn ngồi đây một lát."
Anh cười, ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi ngược lại, "Em thích ngắm phong cảnh
từ trên cao như thế này sao?"…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
"Rất
đẹp." Nguy Đồng hất cẳm về hướng đô thị bên dưới, "Đáng tiếc, nơi này
thật sự quá cao, một mình ngồi đây ngắm phong cảnh, sẽ có cảm giác rất
cô đơn. Nỗi cô đơn đến lạnh người, nên em cũng không thích cho lắm."
"Phải, anh cũng thấy vậy. Tuy là rất đẹp, nhưng cao quá!"
"Anh sợ độ cao phải không?" Nguy Đồng đột nhiên hỏi.
Lăng Thái khẽ nhíu mày, bộ dạng ngây ngô, "Lục Lộ nói với em?"
"Tại sao anh lúc nào cũng thông minh như vậy?" Nguy Đồng chớp chớp mắt, "Anh thông minh như vậy, em cảm thấy áp lực lắm."
"Áp lực? Anh lại không thấy em có áp lực gì cả." Anh cười nheo mắt, nắm bàn tay cô tạo thành nắm đấm quen thuộc, "Tóm lại, nếu em nói không lại có
thể dùng cái này đánh anh."
Cô bĩu môi, xoay người nhào về phía anh, đè anh xuống nền nhà. Mái tóc nâu dài từ hai vai rủ xuống, Nguy Đồng cười híp mắt, một tay ấn người Lăng Thái, một tay nâng chiếc cằm đẹp đẽ của anh.
"Làm gì vậy?"
"Trêu đùa anh!" Cô cười rất ma mãnh.
Anh yên lặng nhìn cô, cười nhưng không ra tiếng. Cô nhất thời chiếm thế
thượng phong, có chút đắc ý, "Trước
