cúi đầu, cô lại một lần nữa bại trận. Nhìn thấy hai người xuất hiện trước mặt, Lăng Lạc An cười.
Tuy lúc nhận được điện thoại, anh cũng đoán được sẽ là cảnh tượng này,
nhưng trong lòng vẫn ôm chút kỳ vọng. Hy vọng người đến là cô, hy vọng
cô không lừa dối, hy vọng còn có cơ hội cứu vãn.
Người đi theo
mình chưa được một tháng, lúc này dưới ánh mắt lạnh lùng của anh không
hề căng thẳng, thần thái tự tin khác thường.
Lăng Lạc An lấy chiếc bật lửa, cúi đầu châm điếu thuốc cho mình, cười châm biếm, "Thì ra thế giới này đều là chó cắn chủ!"
"Lăng công tử, đừng có công kích người khác bừa bãi. Tôi tuy có những chuyện
che giấu anh, nhưng lần này là thật lòng đến giúp anh."
Như đang nghe một câu chuyện cười vô cùng nhạt nhẽo, anh nhả một ngụm khói, nụ cười trên gương mặt anh tuấn càng hỗn hào.
Nhược Thần hết cách nhìn về Lăng Thái, người đằng sau không nói, chỉ từ trong túi công văn mang theo lấy ra một phong thư màu da bò được niêm phong,
nhẹ nhàng đặt trên bàn, nói với Lăng Lạc An, "Đều ở đây."
Nhược Thần vô cùng ngạc nhiên, "Không phải chứ, chỉ là một phong thư?"
Lăng Thái mỉm cười, "Thế là đủ rồi." Anh đứng lên, "Suy nghĩ kĩ rồi gọi cho
ta. Vậy bọn ta đi trước."…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Nhược Thần ngây người. Phí bao công sức tìm Lăng Thái và hẹn người ta ra đây, chỉ vì đưa một phong thư?
"Lần trước là đưa thư, lần này lại là cái gì?" Ngón tay đang kẹp điếu thuốc
ngạo mạn vuốt phong thư có vẻ dày cộm kia, rồi tiện tay vứt đi, "Lăng
Thái, sự kỳ lạ này không phải là phong cách của chú, nói thẳng chút đi,
muốn tôi làm gì? Đi Hằng An? Tiếp tục học theo chú?"
Người đàn
ông đã quay người chuẩn bị bỏ đi, chầm chậm quay đầu lại, ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu vào mặt anh, trong thứ ánh sáng mập mờ, không nhìn
ra cảm xúc gì, "Ta biết cháu chưa xem bức thư kia, nếu đã xem rồi, cháu
sẽ không thể dễ dàng vứt bỏ Lăng Thị như vậy. Thứ hôm nay đưa cho cháu,
ta sẽ không lấy lại, xử lý thế nào cũng tùy cháu. Ta hy vọng, cháu không nhu nhược đến mức chút dũng khí mở ra xem một lần cũng không có." Anh
không nói thêm gì nữa, là vì anh biết nói cũng không có tác dụng.
Cá tính của Lăng Lạc An, tuyệt đối không thể chỉ khuyên giải là được. Một
số sự việc, anh phải tự phát hiện, một số đạo lý, anh phải tự hiểu ra.
Trên xe quay về, Nhược Thần vừa thở dài vừa lắc đầu, nói công việc mới này
của mình e là sẽ không cứu vãn nổi nữa, lại hỏi Lăng Thái Hằng An có
thiếu người không, anh định nhảy việc.
"Yên tâm, sếp mới của anh nhất định sẽ tìm tôi."
"Chắc chắn vậy sao?" Nhược Thần cười, "Sao tôi cảm thấy anh đang đánh cược
nhỉ? Chuyện lớn như vậy, lỡ như cược thua thì sẽ khó coi lắm!"
"Cuộc đời vốn là một trận cá cược." Lăng Thái nhìn Nhược Thần một cái rồi cười, "Nhưng tôi chưa từng thua lần nào."
"Thật sự không có một lần ngoại lệ nào?"
Lăng Thái nhướng mày, "Nguy Đồng có tính không?"
"Nhắc đến nha đầu đó, cũng nên đi gặp rồi! Thế này đi, tối nay cùng ăn cơm, tôi mời hai người."
***
Một cái đầu đang tức giận, trong sảnh cafe đó, điếu thuốc đã tàn.
Một hồi lâu sau, ngón tay người đàn ông chầm chậm với tới phong thư trên bàn.
Trong phong thư là một văn bản chuyển nhượng có hiệu lực, nội dung chuyển
nhượng là "Nam Uyển" mà anh kịch liệt phản đối nhưng vẫn phải giương mắt nhìn nó bị bán cho Hằng An.
Ngày tháng chuyển nhượng là ngày thứ hai sau cuộc họp báo công bố Hằng An và Lăng Thị hợp tác phát triển Nam Uyển. Thực ra Nam Uyển chưa bao giờ bị bán cho Hằng An, vì bên chuyển
nhượng là Lăng Thái, bên được chuyện nhượng là Lăng Lạc An.
Trên
giấy tờ chuyển nhượng đã có chữ ký của Lăng Thái và luật sư, bây giờ chỉ cần anh ký tên mình lên, miếng đất vô giá này sẽ hoàn toàn thuộc về
anh.
Trong giấy tờ có kẹp một tờ giấy trắng, bên trong chỉ viết
một hàng chữ: "Không cần cảm ơn ta, ta không vĩ đại như vậy, tiền mua
Nam Uyển là số mà cha cháu để lại cho cháu. Đây là món quà mừng trưởng
thành."
Ngón tay cầm tờ giấy trắng hơi run rẩy, sau vài phút bình tĩnh, người đàn ông cầm giấy tờ, bước nhanh ra khỏi sảnh cafe.
Trong ngăn kéo phòng chung cư, bức thư màu trắng nằm yên lặng ở đó.
Lúc bán cổ phần và dọn từ biệt thự Lăng gia ra ngoài, anh không hề quên
mang theo bức thư này, cho dù anh chưa bao giờ có ý nghĩ mở nó ra. Đây
là bức thư cha anh để lại cho anh, nhưng đến thời khắc này, anh mới có
đủ dũng khí đọc nó.
Bức thư là do đích thân cha anh viết, viết
vào sáu năm trước, sau khi ông vừa nhập viện. Bức thư đó là tình yêu
thương cuối cùng của một người cha viết cho con trai.
Lăng Trọng
Thăng, đó là tên của cha Lăng Lạc An, sớm đã biết sau khi ông qua đời,
đứa con trai mười tám tuổi chỉ biết trốn học chơi bời của mình sẽ không
có bản lĩnh gánh vác cả công ty. Vì thế lúc đó, ông đã giao con trai
mình và tâm huyết cả đời cho Lăng Thái. Ông muốn Lăng Thái chỉ dạy cho
anh, dùng cách khác, ép buộc anh trưởng thành, ép buộc anh hiểu chuyện.
…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Lăng Trọng Thăng sớm đã biết rõ,
người có dã tâm thật sự, chính là người vợ bất chính của mình. Thậm chí
ông cũng đ