Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327294

Bình chọn: 8.00/10/729 lượt.

nh thấy chúng tôi có vấn đề? Muốn tôi tha thứ

cho anh? Sao hả, lẽ nào còn muốn tôi tái hợp với anh? Anh thật sự si

tình như vậy sao? Phụ nữ trên đời này đều chết hết rồi, chỉ có mình tôi

như một tiên nữ khiến anh không thể quên được?"

Anh nhìn cô, lần

này không tức giận nữa, "Lúc đầu là tôi quá đáng, muốn em ngay lập tức

tha thứ cho tôi là điều không thể. Nhưng em phải hiểu, bao năm nay, bao

nhiêu người phụ nữ, tôi chưa bao giờ nói với họ những lời này. Chỉ có em là ngoại lệ. Em không giống bọn họ, lúc đầu tôi hiểu nhầm em, vì

thế..."

"Thừa nhận Lăng Thái làm những việc đó là vì anh, thật sự khó vậy sao?" Cô thật sự muốn đánh anh một trận thật đau, nhưng nghĩ

đến Lăng Thái cô lại nhịn, "Lăng Lạc An, kiêu ngạo không thể lừa dối bản thân cả đời, anh tỉnh lại đi!"

"Đúng thế, tôi cũng muốn tỉnh

lại, em có cách gì không, dạy tôi đi!" Anh nhếch môi lên, nhưng đó hoàn

toàn không thể gọi là nụ cười.

"Anh với tôi chỉ là không cam tâm, vì chưa bao giờ có được." Nguy Đồng cuối cùng đã hoàn toàn bình ổn được cảm xúc, "Anh cũng không còn nhỏ nữa, bây giờ phải quản lý cả một Lăng

Thị đã đủ bận rộn rồi, còn có tâm trí nghĩ những điều này?"

"Em vẫn còn quan tâm tôi?"

"Tôi quan tâm anh ư?"

"Nguy Nguy..." Từ miệng anh phát ra tiếng xưng hô quen thuộc, mang theo cả sự thân thiết trước đây. Anh nhìn cô, từ sâu trong mắt dường như chưa từng có biểu cảm này, "Tôi hy vọng, em còn quan tâm tôi."

Sau khi nói một câu như khẩn cầu, anh quay người bỏ đi.

***

Sau đó mấy ngày, Lăng Lạc An không hề gọi đến nữa. Hôm đó khi hai người

uống trà chiều ở nhà hàng Âu gần phòng tranh, Nguy Đồng nói chuyện Lăng

Lạc An có đến tìm mình cho Lăng Thái nghe.

So với cô, Lăng Thái

lại bình thản hơn nhiều. Ngón tay dài gõ nhẹ trên mặt bàn, anh nhắm mắt, nhẹ nhàng dựa vào lưng ghế, nụ cười nhẹ mà khó đoán, "Với tính cách của nó, nếu lập tức chấp nhận hiện thực, anh mới thấy lạ. Chuyện này em

không cần lo lắng, anh sớm đã dự liệu rồi."

Lúc anh ngước lên,

phát hiện cô gái trước mặt thần thái say sưa ngắm mình, bất giác ngừng

cười, "Em sao thế?"…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

"..." Nguy Đồng có chút ngượng ngùng, cô không ngờ anh lại đột nhiên nhìn mình. Nói

chuyện này cho anh nghe, cô cũng có một chút muốn nhìn xem anh có ghen

không, kết quả bản thân lại bị dáng vẻ thâm trầm của anh làm mê đắm

trước.

Lúc Nguy Đồng từ phía đối diện chuyển sang ngồi cạnh anh,

chuẩn bị quang minh chính đại trêu chọc anh, điện thoại của Lăng Thái

bỗng đổ chuông.

Cuộc gọi rất ngắn, sau khi Lăng Thái cúp máy, anh liền đưa chìa khóa trên bàn cho cô, nói có việc bận, dặn cô lúc về lái

xe chậm một chút.

Người gọi điện thoại đến là Lục Lộ, anh nói cho Lăng Thái biết, có một người muốn gặp riêng anh.

Người này là Nhược Thần.

***

Sau cuộc nói chuyện tối đó, Nguy Đồng không hề nhắc đến chuyện của Nhược Thần trước mặt anh, nhưng anh biết sự lo lắng của cô.

Cho dù Nhược Thần là người của Quan Tuệ Tâm, đối với cô, anh vẫn là người

nhà. Người nhà phạm sai lầm, những người khác trong nhà sẽ tức giận và

đau lòng, nhưng tuyệt đối không thể bỏ mặc anh mà không để ý đến.

Bọn họ vẫn hẹn nhau ở Parker, lúc Lăng Thái đến, Nhược Thần đã chờ ở đó.

Nhược Thần rót cho Lăng Thái một tách trà phổ nhĩ nhỏ,d☺n chậm rãi đẩy đến

trước mặt anh, gương mặt anh tuấn mang theo nụ cười lấy lòng, so với

người có ý thù địch đêm đó trong trí nhớ của anh, như là hai người khác

nhau vậy.

Đôi lông mày đang chau lại của anh nhanh chóng giãn ra, anh nghĩ chắc không cần anh mở lời, đối phương sẽ chủ động nói rõ.

Quả nhiên, Nhược Thần mở lời trước, "Chuyện Hằng An đó là tôi làm." Biểu

cảm vô cùng thẳng thắn, trong ánh mắt có ý đùa giỡn, "Nhưng mà, tôi sớm

đã biết chủ nhân của Hằng An là anh."

Lăng Thái đang cúi đầu uống trà hơi nhướng mày lên, ngẩng đầu đối mặt với Nhược Thần, "Vì thế anh

muốn nói, thực ra anh có lòng cho tôi một đường sống?" Anh ngừng một

lát, "Là vì Nguy Đồng?"

"Là vì cô ấy, nhưng lại không phải như anh nghĩ." Nhược Thần thôi không đùa giỡn, bắt đầu thuật lại toàn bộ sự việc. Lục Lộ không đoán nhầm, Nhược Thần quả thật quen Quan Tuệ Tâm ở châu Úc.

Nhược Thần lúc đó vừa đến nước khác, không có gì cả, chỉ có một tấm thân

không sợ chết. Anh bắt đầu làm vệ sĩ cho Quan Tuệ Tâm, tình cờ bảo vệ

được cho bà ấy, sau đó được đề bạt.

Sau này bà ấy cho anh rèn luyện, khiến anh dần dần trở thành trợ thủ đắc lực trên thương trường.

Có một khoảng thời gian, anh không có nguyên tắc gì, chỉ cần không phải

chuyện xấu đến đạo đức, anh đều làm theo kế hoạch được giao, sau đó hoàn thành mỹ mãn. Anh cũng hiểu, công việc này không thể làm cả đời, vì thế đã đi học nhiếp ảnh, một mặt cũng là vì có công việc để ăn nói với

người nhà ở bên kia bờ đại dương.

Lần này về nước, ngoài triển lãm nhiếp ảnh, quan trọng nhất là làm việc cho Quan Tuệ Tâm.

Tư liệu về Lăng Thái, trước khi anh lên máy bay ở châu Úc cũng đã xem qua. Nhưng anh không ngờ, lần đầu tiên gặp Lăng Thái lại trong tình huống

như vậy.

Chuyện Nguy Đồng kết hôn, anh hoàn toàn không biết gì,

trong tài liệ


The Soda Pop