Đồng lúc đó không hề hay biết, có báo cảnh sát hay không vốn dĩ không
thể thay đổi sự thật đã định. Đám đàn ông bỏ chạy đó đã chụp những bức
ảnh nude, đến đương sự cũng không hề hay biết gì.
Hai ngày sau,
một loạt bức ảnh nude tên là "Đồ cướp bạn trai" được tung lên mạng, cô
gái trẻ trong bức ảnh nửa thân trên lõa lồ biểu cảm sợ hãi, bên cạnh tấm ảnh thậm chí còn ghi chú tên thành phố, địa chỉ và điện thoại của cô
gái.
Đám phóng viên báo lá cải nhận ra nhân vật chính, lấy những
tấm ảnh trước đây của Lăng Tĩnh Ưu ra so sánh. Trong vụ việc ầm ĩ này,
Quan Tuệ Tâm luôn giữ thái độ "chuyện này không liên quan đến mình". Bà
còn bảo tiểu thư Lăng gia đang nghỉ dưỡng ở châu Âu, số ảnh đó chỉ là
tác phẩm của một người muốn nổi tiếng.
Vài ngày sau, Lăng Tĩnh Ưu bị đám phóng viên vây kín, không ngừng nhận được những cuộc điện thoại
làm phiền, thậm chí còn không dám ra khỏi nhà một bước. Cô như người mất hồn liền mở van ga trong nhà.
Lúc được đưa vào bệnh viện, Lăng Tĩnh Ưu đã hôn mê sâu, có thể tỉnh lại được không vẫn chưa rõ.
***
Nguy Đồng tắt máy tính, đi đến chỗ quầy bar nhỏ của phòng tranh, nói với
Lăng Thái đang pha cafe, "Em muốn đến bệnh viện thăm cô ấy."
Anh nhìn cô, gật gật đầu.
Tình hình gần giống với những gì cô nghĩ. Quan Tuệ Tâm đã coi đây là chuyện
người ngoài, không niệm tình mẹ con, để mặc Lăng Tĩnh Ưu tự sinh tự diệt trong bệnh viện.
Nguy Đồng dùng thẻ Lăng Thái cho, giúp Lăng
Tĩnh Ưu chuyển sang phòng bệnh đơn cao cấp, đổi bác sĩ giỏi nhất ở bệnh
viện. Ngoài ra còn thuê một hộ lý phụ trách việc lau rửa thay quần áo
hàng ngày cho cô.
Cả quá trình thấy Lăng Thái không hề nói câu
nào, Nguy Đồng hỏi anh, có cảm thấy cô gàn dở không, Lăng Tĩnh Ưu rõ
ràng xấu xa như vậy, cô còn giúp cô ấy.
Đôi mắt nhìn Nguy Đồng
chăm chú giấu đi vẻ lạnh lùng vốn có, ánh mắt của Lăng Thái từ từ trìu
mến hơn, "Nói thế nào cũng là chú thím, nó là hậu bối, em làm những
chuyện này anh không phản đối."…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Anh trước giờ không thương cảm cho những kẻ tự làm tự chịu đó, cho dù vì
mệnh lệnh của anh khiến cô bị Vu Tư Nguyên vu hại, nhưng sau khi rời
khỏi Lăng gia, cô vẫn còn có trăm ngàn sự lựa chọn. Con người luôn oán
trách vận mệnh, nhưng lại quên mất có nhiều lúc vận mệnh đó lại do chính bản thân tạo ra.
"Thực ra chúng ta nên tốt với cô ấy một chút."
"Ồ?" Anh khẽ nhướng đôi mày dài.
"Vì nếu không có người thứ ba xấu xa là cô ấy, sao em có thể tìm được người chồng tốt thế này!" Nguy Đồng khoác lấy cánh tay Lăng Thái, nép sát vào người anh, gương mặt màu nâu nhạt khỏe khoắn nở nụ cười rạng rỡ. Nụ
cười đó vừa gợi cảm vừa đáng yêu, đôi mắt sáng như đóa hoa nở dưới ánh
nắng chói chang.
Anh nhìn chăm chú vào đôi mắt cô, thừa dịp cô ngẩng đầu lên nhìn mình, cúi đầu hôn một cái vào môi cô.
Người qua người lại trên hành lang bệnh viện, ánh mắt của các y tá và người
nhà bệnh nhân đều bị thu hút, đa phần đều nhìn về phía gương mặt anh
tuấn của Lăng Thái.
Lăng Thái nhìn đôi má hơi ửng hồng của cô, anh nheo mắt tinh nghịch, "Câu nói này hay lắm, thưởng cho em, có thích không?"
Người bị trêu đang vui mừng trong lòng, làm sao có thể nói không thích.
Khoảnh khắc ngọt ngào này, cô đột nhiên nhớ đến tuần trăng mật của hai
người, "Ông xã, lúc nào chúng ta đi trăng mật? Lần trước không phải anh
nói sẽ suy nghĩ đi Tây Song Bản Nạp ư? Em muốn đi thám hiểm rừng sâu..."
"..." Lăng Thái không nói gì nữa. Xem ra, anh thật sự cần phải đi tập võ rồi... Gần đến cuối tháng
mười, sóng gió chuyện Lăng Thị đổi chủ một tháng trước hầu như đã qua
đi. Các nhân viên cấp cao Lăng Thị phát hiện chủ tịch mới của họ gần đây càng ngày càng thất thần trong buổi họp.
Nhân viên không được
tham gia cuộc họp bỏ phiếu, hầu như không ai biết biến cố cuối tháng
chín đó. Trong mắt họ, người bây giờ ngồi ở vị trí cao nhất này, dựa vào năng lực của anh mà đoạt lấy quyền làm chủ. Lăng tổng trước đây có vi
phạm pháp luật hay không bọn họ đã không còn quan tâm, điều quan trọng
là,lⓔ ai có thể trở thành tâm phúc của vị Lăng tổng mới này.
Để
thể hiện bản thân, các phòng ban sóng gió sôi sục, nhưng tất cả cạnh
tranh đến trước mặt Lăng Lạc An đều trở thành một vũng nước đọng trong
chiếc ao tĩnh mịch.
Trẻ trung, ngoại hình xuất sắc, được phụ nữ
yêu mến, gia cảnh phi phàm, họ không thể nghĩ ra còn có chuyện gì khiến
anh thất thần như vậy. Khuôn mặt tuấn tú xuất chúng đó luôn bao phủ một
màn sương mù chướng khí không tan. Xung quanh dường như tràn ngập cảm
giác chán ghét sự đời. …ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Vị trí ở tầng thứ ba mươi, xem ra chẳng khác gì với trước kia chưa có được nó, anh hoàn toàn mất đi tâm trạng ấy.
Tiền và quyền lực, sau khi có được rồi, lại phát hiện không có một chút thỏa mãn nào. Có lẽ vẫn có, chỉ là qua đi quá nhanh, không thể tóm lại được.
Lăng Lạc An không vui, trong lòng luôn có một sự trống trải. Anh từng không
tiếc tất cả, thậm chí bán rẻ nhân cách, tình thân, hôn nhân để có được
tất cả điều này, nhưng cuối cùng anh vẫn không vui.
Sau khi trả
một cái giá quá lớ