pacman, rainbows, and roller s
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327284

Bình chọn: 10.00/10/728 lượt.

n, phát hiện ra đó không phải là điều bản thân muốn

nhất, đó là một câu chuyện cười châm biếm đến cỡ nào? Trước đây anh nỗ

lực như vậy là vì cái gì? Tất cả điều này có ý nghĩa gì chứ?

Hôn

nhân giữa hai nhà Lăng Vu đã định, đám cưới sẽ vào tháng sau. Mẹ rõ ràng biết anh không đồng ý, nhưng lại giả vờ như không cảm giác được gì.

Trước đây là vì muốn đoạt được Lăng Thị, bây giờ Lăng Thị đã lấy được

rồi, anh không hiểu còn có nguyên nhân gì khiến bà ép con trai mình đi

lấy một người phụ nữ anh vốn không yêu.

Phiền não không thể nói ra, sau đó anh lại nhớ đến cô.

Hôm đó anh nhìn thấy cô đi trên phố. Lúc ấy anh đang ngồi trong xe chờ đèn

đỏ, cô bước trên vạch sang đường đi ngang qua. Chỉ là khoảng cách mấy

mét, rất gần, thậm chí anh còn nhìn được sự vui vẻ trong mắt cô.

Cô cầm trong tay que kem vừa mua, bước chân vui vẻ băng qua đường, luồn

qua phía sau lưng người đàn ông đang đứng đợi ở phía bên kia đường,

nghịch ngợm hù anh ấy.

Người đàn ông đó cười, vuốt thẳng mái tóc dài bị gió thổi rối tung của cô, giúp cô kẹp vào sau tai.

Cô múc một thìa kem, ý bảo anh ăn, lại lợi dụng lúc anh cúi đầu mà hôn trộm một cái vào má.

Lúc đó, ánh nắng ngập tràn, nụ cười của cô rạng rỡ.

...

Lăng Lạc An kéo cửa kính, từ từ cúi đầu, sự trống trải trong lòng lại truyền đến sự nhói đau như hôm đó.

Điện thoại đổ chuông liên hồi, người gọi đến là Quan Tuệ Tâm.

Anh hậm hực bấm ngắt điện thoại, tiện tay vứt về phía bàn, túm lấy áo vest bước nhanh ra khỏi văn phòng.

***

Đây không phải là lần đầu tiên Lăng Lạc An gọi điện cho Nguy Đồng.

Nguy Đồng vẫn bấm nút từ chối, tiếp tục chuyển những bức tranh mới hôm nay vào kho.

Phòng tranh này của Lăng Thái cuối cùng cũng mở cửa, tên của nó rất nghệ thuật, chỉ một chữ: "Đồng".

Cô từng cho rằng, phòng tranh đối với Lăng Thái chỉ là nơi trở về sau

những sóng gió lớn, anh không phải không có tiền, cần dựa vào nó để sinh sống, chỉ là một cách thức thư giãn.

Cách nghĩ này, đã thay đổi

cách đây hai ngày sau khi Nguy Đồng ngồi ngắm Lăng Thái vẽ. Anh vẽ chân

dung cho cô, những đường nét thanh khiết, chỉ vài nét bút mà khắc họa ra một khuôn mặt sinh động.

Sau đó thấy lạ cô mới đi hỏi, thì ra

năm nhất đại học anh học mỹ thuật, sau đó vì một vài nguyên nhân, chuyển sang học quản lý công thương. Nguy Đồng nghĩ, nguyên nhân đó, chắc

chính là vì anh trai của Lăng Thái.

Ở cạnh nhau lâu như vậy, Nguy Đồng rất ít khi nghe thấy anh nhắc đến chuyện trong nhà. Người nhà

giàu, thường có những ẩn giấu khó nói. Người đàn ông này, luôn thích giữ lại phần gian nan nhất cho bản thân, quay lại cười mỉm bình thản với

người khác.

Cô nhận ra bây giờ mình đã hiểu tâm trạng anh đến

vậy. Cũng vì hiểu, vì thế khi người thân duy nhất của anh bám lấy cô, cô không hề quay đầu bỏ đi.

"Tại sao không nghe điện thoại?" Đầu

con phố cũ, bóng của anh bị kéo dài và mờ nhạt, dưới ánh đèn đường,

gương mặt anh có chút không chân thực. Không biết là do lâu quá không

gặp, hay là tâm trạng quá u uất, tóm lại, trông rất xa lạ.

…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

Hôm đó Lăng Thái đi gặp một người

bạn vừa trở về thành phố, vốn định dẫn theo cô, vừa hay ông Nguy nhớ con gái, kêu cô về nhà ăn cơm nên cô không đi cùng anh. Lúc này cha sai cô

ra ngoài mua xì dầu, vừa hay gặp phải Lăng Lạc An ở đầu phố.

"Về

việc riêng, chúng ta không có gì để nói. Về việc công, lập trường cũng

không giống nhau." Cô muốn đi, liền quay lại bổ sung một câu, "Tâm trí

của anh bây giờ nên để ở công ty, đó là điều anh luôn muốn, cũng là thứ

người nhà anh luôn muốn cho anh, đừng phụ lòng bọn họ."

"Đừng dùng lời lẽ của bề trên nói chuyện với tôi!"

Thấy Lăng Lạc An tức giận, Nguy Đồng cũng không thoải mái, "Chồng tôi bận

suốt sáu năm, chỉ vì một lời ủy thác lúc lâm chung của cha anh, Bây giờ

anh thuận lợi kế thừa công ty, lại không biết trân trọng, còn ở đây làm

phiền tôi. Anh có bệnh phải không?"

"Đây không phải là sự thật!"

Anh tức giận ngắt lời cô, "Không phải Lăng Thái nói gì thì em tin vậy.

Em vốn không hiểu những chuyện giữa chúng tôi mấy năm nay,qu๖ۣۜYnhững

tranh đấu âm thầm hay rõ ràng, vốn không phải điều mà em có thể tưởng

tượng nổi. Cách làm này, vốn không thể là thứ mà Lăng Thái gọi là chỉ

dẫn."

"Vậy anh nói đi! Tại sao anh ấy lại muốn từ chức, nhường quyền làm chủ?"

"Vì em!" Ánh mắt anh đè xuống cô, khiến cô có một cảm giác nặng nề, "Lăng

Thái biết tôi để tâm đến em, dùng cách này để khiến em mãi mãi ở bên

cạnh Lăng Thái. Nguy Đồng, hãy rời xa Lăng Thái đi, Lăng Thái không thật lòng với em đâu. Tôi biết giữa hai người luôn có vấn đề, còn Lăng Thái

sau khi kết hôn cũng luôn có người phụ nữ khác, em vẫn có thể nhẫn nhịn

Lăng Thái, tại sao không thể tha thứ cho tôi?"

Trả lời anh, là một cú đấm tay phải. Ánh mắt cô sắc lạnh, bình thản nhìn anh, phun ra ba chữ, "Nói thối quá!"

Cô tiện tay vứt chai xì dầu đi, bắt đầu chậm rãi khởi động các đốt ngón

tay, "Đừng lấy loại người đến thích là gì cũng không hiểu như anh so

sánh với chồng tôi! Cái mắt nào của anh nhìn thấy anh ấy có người phụ nữ khác, cái mắt nào của a