một câu như vậy, sếp lớn Lăng Thị nói xong lập tức rời đi.
Nhìn không ra biểu cảm gì, cũng nghe không ra cảm xúc gì, chỉ có đôi mắt kia, sâu thăm thẳm, giống như có thể hút người vào trong. Chính là ánh
mắt nhìn về phía cô khi đang nói chuyện với Lăng Lạc An khi nãy, cảm
giác rất sâu không đo được.
Khoảnh khắc đó, Nguy Đồng có một vài dự cảm. Trước khi đi Hồng Kông, anh đã cảnh cáo cô, bây giờ thành ra như vậy, chắc sếp lớn cho rằng cô đã
dụ dỗ Lăng Lạc An.
Thật là oan uổng chết mất!
Nguy Đồng quay đầu lại muốn lườm Lăng Lạc An, nhưng không biết anh đã bỏ đi từ lúc nào. Sau đó quản gia Lăng gia tới tìm cô, nói thiếu gia đột
nhiên không khỏe, tối nay không thể ở cùng cô, anh sẽ cho lái xe đưa cô
về nhà.
"Không cần, tôi tự về được." Nguy Đồng đoán chắc anh đã trốn ở nơi nào
đó trút bực bội, nghĩ đến bộ dạng anh lần trước, cô bất giác có chút lo
lắng. Về đến nhà, cô chủ động gọi cho anh, đáng tiếc không gọi được.
Được điều về tổ bảo vệ, Nguy Đồng cầu còn không được, mỗi ngày ngồi mốc
lên trong phòng nghỉ, còn hơn phải đi theo Lăng công tử mười sáu tiếng.
Người vui nhất chính là bố Nguy Đồng, con gái ông cuối cùng cũng có thể tan làm như mọi người, tuy rằng gần đây ông nghe nói Lăng Thị công tử
gì đó đang theo đuổi cô. Nhưng xưa nay ông không mấy thiện cảm với người có tiền, luôn mong chờ con gái được chuyển vị trí.
Sau khi được điều về tổ bảo vệ, mấy ngày liền Lăng Lạc An không xuất
hiện, nghe nói mỗi ngày vẫn đi làm và đến trường như bình thường, chỉ là không chủ động đi tìm cô.
Còn Lăng Thái, Nguy Đồng có gặp hai lần lúc tan giờ làm, lần đầu tiên
trời mưa, anh dừng lại bên cạnh cô, bảo cô lên xe, đưa cô đến đầu phố
gần nhà, còn đưa ô trên xe cho cô.
Lần thứ hai Nguy Đồng chủ động đợi xe của anh, định đem ô trả lại cho
anh, kết quả anh nhìn cô một cái, hỏi cô có thích ăn hải sản không, sau
đó đưa cô đến một tiệm ăn nhỏ. Nguy Đồng sau mới biết, loại tiệm ăn này
gọi là nhà bếp riêng, bên trong chỉ có ba bàn, đến phải đặt trước, người bình thường cho dù có tiền cũng phải đặt bàn trước ba tháng.
Bên trong tiệm rất yên tĩnh, bố trí thanh nhã, ánh đèn dịu nhẹ.
Chiếc bàn không lớn, anh ngồi bên cạnh Nguy Đồng, giở cuốn menu nhỏ cho
cô xem, "Muốn ăn cái gì thì gọi." Giọng nói đàn ông nho nhã dịu dàng,
Nguy Đồng lại đứng ngồi không yên.
Sếp lớn tìm cô tám phần là muốn nói chuyện Lăng Lạc An, lúc trước cô vốn không có tâm tư này, đương nhiên nói thẳng, nhưng bây giờ... Không biết có phải do bị dồn nén quá thành tật xấu không, mấy ngày nay cô thường
nhớ tới Lăng Lạc An, luôn lo lắng anh có chuyện.
Theo cách nói của Tô Sung, bộ dạng này của cô tám phần là động lòng rồi.
Động lòng với một công tử đào hoa? Thật đáng sợ! Càng đáng sợ hơn là, vị công tử đào hoa này có một ông chú còn đáng sợ hơn.
Lúc mới quen, Nguy Đồng chỉ cảm thấy người đàn ông này tao nhã trưởng
thành, dịu dàng, hoàn mỹ không thể nói hết. Sau khi hiểu thêm một chút,
cô cảm thấy anh có chút khó đoán, còn bây giờ, mê hoặc và sợ hãi nhiều
hơn.
Từ nhỏ đến lớn, tính khí Nguy Đồng luôn nóng nảy, cũng chưa bao giờ sợ
một người đàn ông nào, có thể người đàn ông này là một ngoại lệ.
"Không thoải mái?" Biểu cảm của Nguy Đồng khiến người bên cạnh để ý.
Âm thanh dịu dàng kia làm cô bàng hoàng. Thật sự là rất dịu dàng, dịu dàng đến nỗi làm phổi cô đau nhức.
"Cái đó, Lăng tổng, tôi có lời muốn nói với anh." Nguy Đồng lấy lại bình tĩnh, nói ra, "Tôi biết anh không thích nữ nhân viên có quan hệ với
người Lăng gia. Tôi cũng không phải cố ý làm vậy, đầu tiên quả thật là
anh ta yêu đơn phương, nhưng Lăng Lạc An đối với tôi rất tốt, nhưng bây
giờ tôi không muốn đổ hết trách nhiệm lên đầu anh ấy. Tôi không biết
những tin đồn trong công ty có thật hay không, cũng không rõ lắm quan hệ hai người rốt cuộc là tốt hay xấu, nhưng chuyện yêu đương nói cho cùng
là chuyện hai người, đúng không?"
Anh nhìn cô, cô nhìn lại anh, thời gian dường như trôi rất chậm.
Ánh mắt anh tối lại, dần dần trở nên lạnh lùng.
"Tôi không hỏi cô những chuyện ấy." Ánh mắt làm người khác sợ hãi, không lộ ra chút biểu cảm nào.
Thấy cô không nói gì, anh thu lại ánh mắt, lại thản nhiên cười, "Chọn thức ăn đi, tôi đói rồi."
"Được."
Bữa cơm tối đó, Nguy Đồng ăn rất qua loa, lúc ra khỏi tiệm ăn, cô kiếm cớ nói mình có việc, rồi rút lui sớm.
***
Trên xe bus về nhà, Nguy Đồng lại gọi cho Lăng Lạc An lần nữa, anh ta
vẫn không nghe máy. Trong lòng cô mắng chửi anh trăm ngàn lần, kết quả
lại nhìn thấy một người dựa vào chiếc xe đỏ trước đầu phố nhà cô.
Anh đang hút thuốc, mỗi lần có chuyện gì đó, ánh mắt anh nhìn cô luôn có cảm giác không giống với bình thường. Nguy Đồng bước tới trước mặt Lăng Lạc An: "Tìm tôi à?"
"Muộn như vậy rồi?" Anh vứt bỏ mẩu thuốc, đưa tay nắm lấy tay Nguy Đồng
nhưng không có động tác gì thêm. Cô chú ý tới khuôn mặt hiện rõ nét mệt
mỏi của anh. "Gần đây anh bận gì vậy? Sao không nghe điện thoại của
tôi?"
"Có một số chuyện kinh doanh cần giải quyết, thực sự là rất bận, không
có thời gian quan tâm tới em." Anh nhẹ nhàng xoa bàn tay
