mắt Tô Sung vẫn mở to như vậy,
rồi chốc chốc lại lén nhìn người đàn ông trong xe qua khe cửa sổ chưa
đóng kín. Cho dù là người phụ nữ nào khi gặp Lăng Thái, cũng đều sẽ có
phản ứng như vậy. Vẻ đẹp lạnh lùng ma quái khiến người khác ngẩn ngơ,
đôi mắt sâu thẳm cùng con ngươi to đen như ngọc kia đều là những thứ chí mạng hút hồn phụ nữ.
Nhưng khi Tô Sung nhìn vào đó lần thứ ba thì chiếc cửa kính đã lạnh lùng kéo lên.
Trở lại xe, Nguy Đồng nhìn về phía Lăng Thái nhoẻn miệng cười, "Bạn thân của tôi, là cô giáo mầm non, vẫn chưa có bạn trai."
"Cô muốn nói điều gì?" Lăng Thái liếc xéo qua phía cô, có vẻ không mấy hài lòng, "Chuyện riêng của tôi không cần cô bận tâm."
Sự khô khan của Lăng Thái làm Nguy Đồng cụt hứng, nên quyết định ngoảnh đầu lại ngắm phong cảnh.
Đây là chuyến công tác hai ngày một đêm, kế hoạch ban đầu là làm xong
việc rồi mới dùng cơm trưa, nhưng vì tắc đường nên gần trưa họ mới tới
nơi. Lăng Thái hỏi cô có đói hay không.
Nguy Đồng khách sáo nói rằng công việc quan trọng hơn, cô còn chịu đựng
được. Thật ra cô cũng không vĩ đại được như vậy, chỉ là cô nghĩ anh tới
thành phố S là để bàn công việc với người ta. Hơn nữa một ly trà, một
chút điểm tâm thì chắc là ở đâu cũng có thôi.
Nhưng thật không ngờ, cô phải nhịn đói hơn ba tiếng đồng hồ.
Lăng Thái lái xe thẳng tới công trường.
Đây là một khu thương mại còn đang trong quá trình xây dựng. Xi măng,
cát, đá khiến bụi bay mù mịt, tiếng ồn đến nhức óc. Nguy Đồng đội mũ bảo hộ lững thững đi theo phía sau anh. Hai người lần lượt tới từng nơi để
kiểm tra, trước tiên là nơi các công nhân tập trung ăn cơm, tiếp theo là lên tầng trên, và cuối cùng là nơi ở tạm của công nhân trong công
trường.
Chủ thầu tới tiếp đón Lăng Thái có chút e sợ, tuy cũng có nghe qua rằng
người điều hành Lăng Thị là người rất chăm chỉ, nhưng cũng không ngờ là
chăm chỉ tới mức này. Đường đường là một ông chủ lớn, lại đích thân tới
công trường, để đến mức toàn thân bám bụi, đúng là điên.
"Tết năm nay chuẩn bị nghỉ mấy ngày?" Trước khi đi, Lăng Thái tháo chiếc mũ bảo hộ xuống, hỏi chủ thầu.
"Ba ngày... à không! Không, không! Bảy ngày, bảy ngày! Ngày nghỉ lễ do
quốc gia quy định nhất định phải nghỉ đủ. Lăng tổng yên tâm đi, những
chuyện thất đức ngược đãi công nhân chúng tôi không làm đâu! Không làm
đâu! Ha ha!"
Chủ thầu khom người trước Lăng Thái: "Lăng tổng đừng quên tôi nhé, tôi
họ Trương, đây là danh thiếp của tôi, lần sau có công trình xin Lăng
tổng giúp đỡ nhiều nhiều!"
Lăng Thái cầm tấm danh thiếp, khẽ gật đầu rồi rời khỏi công trường.
Trước khi lên xe, Nguy Đồng đột nhiên gọi lớn tên Lăng Thái, rồi đánh
liên tục vào lưng anh. Anh khổ sở quay đầu lại, nét mặt tê cứng cố chịu
đau nhìn cô.
"Lăng tổng, bụi bám đầy lưng áo anh, tôi giúp anh phẩy sạch chúng!" Nhịn đói suốt ba tiếng đồng hồ, bao nhiêu ấm ức, không đánh anh một trận thì sao cô hả giận được.
Lăng Thái cũng không phải gã ngốc, anh liếc xéo cô, "Tôi nhớ ở gần đây có một quán ăn nhỏ."
Anh vừa nói dứt câu thì Nguy Đồng đã lên xe.
Anh bất lực nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên.
***
Trước bữa tối, Lăng Thái hỏi Nguy Đồng muốn ăn gì? Nguy Đồng vừa ăn một
bắp ngô lớn không bao lâu nên không thấy đói, bèn nói ăn gì cũng được.
"Ăn hải sản được không?"
"Gần như không có gì là tôi không ăn được hết."
"Cũng được cái dễ nuôi." Lăng Thái nhoẻn miệng cười. Đang trong giờ tan
tầm, đường phố tắc nghẽn vô cùng. Nguy Đồng chưa từng tới thành phố S,
chỗ lúc chiều cô tới là khu đang trong giai đoạn quy hoạch thi công, lại khá xa trung tâm nên rất vắng bóng người. Giờ phút này, trên con đường
quốc lộ náo nhiệt tràn ngập ánh đèn cô mới phát hiện ra, thành phố này
về đêm không ngờ lại mỹ lệ phồn hoa đến thế.
Lăng Thái có vẻ như rất thông thuộc đường ở đây, chỉ mất tầm hai mươi
phút, chiếc xe đã hòa nhập vào một khu thương mại sầm uất. Bốn phía đều
là những căn nhà cao tầng đèn điện rực sáng, rõ ràng là khác xa khu cô
vừa tới lúc chiều, thoáng nhìn đã biết đây là một khu cao cấp.
Như đã nói, anh đưa cô tới một nhà hàng hải sản sang trọng. Nữ giám đốc
xinh đẹp của nhà hàng luôn nhiệt tình đón tiếp anh từ khi anh mở cửa
bước vào. Sau khi đưa hai người tới phòng ăn, cô còn đích thân chuẩn bị
bộ đồ ăn, giọng nói dịu dàng cung kính khi nói chuyện với Lăng Thái.
Từ nãy tới giờ, sự tồn tại của Nguy Đồng gần như vô hình. Mãi cho tới
khi anh đón lấy cuốn thực đơn từ tay vị nữ giám đốc, đặt trước mặt cô
dịu dàng nói: "Cô muốn ăn gì cứ chọn tự nhiên."
Vị nữ giám đốc xinh đẹp kia lập tức thay đổi thái độ, quay sang cung
kính tiếp đãi Nguy Đồng, giọng nói nhẹ nhàng ngọt ngào quá mức đó khiến
cô nổi da gà.
Mở cuốn thực đơn, giá ghi trên đó khiến cô choáng váng. Cô loay hoay tìm một hồi lâu, món rẻ nhất cũng tới ba con số. Những món hải sản xưa nay
chưa từng nghe thấy này khiến Nguy Đồng chóng mặt, cô trả cuốn thực đơn
lại cho Lăng Thái: "Vẫn là Lăng tổng chọn thì hơn, tôi chưa từng tới
đây, không biết nên ăn gì."
Đúng là người có tiền, tùy tiện ăn một bữa cũng đắt tới mức này, nếu là
ăn chính ch
