XtGem Forum catalog
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327672

Bình chọn: 9.00/10/767 lượt.

h mới phát hiện năm năm có thể khiến một con người thay đổi nhiều đến vậy, gần như là hai người phụ nữ hoàn toàn khác

nhau.

Anh luôn là người rất có nguyên tắc, chuyện xảy ra trong một đêm của năm năm trước là sự cố lớn nhất và duy nhất của anh trong suốt cuộc đời

này.

Anh cũng đã từng nghĩ, nếu gặp lại đối phương, thì sẽ như thế nào, anh

sẽ nói những gì, và cô sẽ nói những gì. Chỉ không ngờ rằng kết quả cuối

cùng, là anh nhận ra cô, nhưng cô lại quên mất anh rồi.

Hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, giọng anh trầm xuống, "Thời gian cô làm việc ở công ty cũng không phải là ngắn, chắc cô cũng có nghe nói về quan hệ của tôi và Lăng Lạc An."

"Có nghe nói, nhưng hai chuyện này có liên quan gì tới nhau?"

"Tôi đã từng phái cô tới bên cạnh nó, trong mắt nó, cô là người của tôi."

"Vì vậy nên Lăng tổng định nói là, anh ta vốn không hề thích tôi, anh ta muốn đính hôn với tôi chỉ là vì lợi dụng tôi?" Nguy Đồng từ từ mỉm

cười, "Và bây giờ, có phải là tôi nên cám ơn sự quan tâm của Lăng tổng

đối với tôi, sau đó từ chối việc đính hôn với Lăng Lạc An, chia tay anh

ta, từ nay về sau không ai liên quan tới ai không?"

Anh yên lặng nhìn cô rất lâu, cả căn phòng trở nên tĩnh lặng, cho tới

khi anh lên tiếng, "Tốt nhất là cô nên giữ được sự tỉnh táo của mình."

"Lăng tổng, anh đã bao giờ thích một người chưa?" Cuối cùng cô cũng

không kiềm chế nổi, "Có thể người đó có rất nhiều khuyết điểm, có thể

tất cả mọi người xung quanh đều phản đối, nhưng tình cảm đó sẽ không vì

vậy mà thay đổi. Trước kia Lăng Lạc An có vẻ như không phải là một người đàn ông tốt, sau này cũng chưa chắc sẽ là một người đàn ông tốt, nhưng

anh ấy tốt với tôi, đó là sự thật. Người tiếp xúc với anh ấy là tôi,

không ai có thể biết rõ hơn đâu là thật đâu là giả. Tôi vẫn chỉ có một

câu đó, đây là chuyện riêng của hai chúng tôi, cho dù sau này có bị lừa

dối, bị tổn thương, Nguy Đồng tôi cũng cam lòng. Vì đây là sự lựa chọn

của tôi. Tôi không thể không đính hôn được!"

Nguy Đồng vốn là người rất cố chấp, từ nhỏ đã vậy rồi. Có thể ngày

thường cô vẫn đánh mắng mọi người như vậy, nhưng về phần bản thân mình,

sự chỉ trích hay phê bình của người khác, hầu như cô không hề chấp nhận.

Vậy là, trong lúc nhất thời tức giận, cô đã chấp nhận chuyện đính hôn đó...

***

Trước ngày đính hôn, Lăng phu nhân từ châu Úc xa xôi nhận được tin. Bà

không về nước, mà dặn dò Lăng tiểu thư Tĩnh Ưu nhà họ Lăng vội vàng bay

về ngăn cản.

Khi cô vừa xuống máy bay đã lập tức tới thẳng Lăng Thị.

Tiểu thư Lăng gia, tuổi tròn hai mươi, người giống hệt như tên, vừa

"tĩnh" vừa "ưu", có nét đẹp ôn nhu thuần khiết vô song cùng giọng nói

uyển chuyển mượt mà, bất kỳ nét biểu cảm nào của cô, cũng hoàn hảo đến

mức khiến người khác cảm thấy si mê.

Tĩnh Ưu quẳng hành lí lại cho thư ký của Lăng Lạc An, đi thẳng tới văn phòng của anh, đóng cửa nói chuyện.

Thư ký của anh không dám làm phiền hai người, tuy Lăng tiểu thư rất ít

khi đến công ty, nhưng ai ai cũng biết Lăng Lạc An rất cưng chiều cô em

gái này. Nhưng hôm nay, Lăng tiểu thư chạy ra ngoài mà hai mắt đỏ au,

còn người đang ngồi trong văn phòng kia vẫn cúi đầu làm việc, không hề

ngẩng đầu lên nhìn cô.

Tin Lăng tiểu thư thay mặt bà chủ tập đoàn Lăng Thị về nước ngăn cản

chuyện đính hôn nhưng bị Lăng thiếu gia thẳng thừng từ chối đã nhanh

chóng lan truyền khắp công ty.

Tối hôm đó, khi đang ăn khuya, Nguy Đồng liếc xéo người đang ngồi sát bên cô, cười khúc khích nói, "Hay là, đừng đính hôn nữa?"

"Sao?" Anh nhíu mày, "Em hối hận rồi sao?"

Hối hận từ lâu rồi... Nguy Đồng một lần nữa liếc xéo anh, "Không phải cả nhà anh đều không đồng ý hay sao? Thật ra không chỉ có mẹ và em gái anh không đồng ý, mà ngay cả người chú đáng kính của anh cũng phản đối..."

Ngoài ra, còn có cả cha và mười một sư huynh đệ của cô cũng nhất định

phản đối chuyện này. Tuy chưa gọi điện sang châu Úc xa xôi thông báo cho Nhược Thần, nhưng cô chắc chắn anh cũng sẽ không đồng ý. Tính cách của

anh giống hệt cha cô, luôn có thành kiến với những kẻ nhiều tiền.

"Ồ? Người chú đó của anh cũng không đồng ý?" Lăng Lạc An cười mắt nheo lại, "Nói anh nghe xem, Lăng Thái đã nói gì với em?"

"Điều đó không quan trọng, quan trọng là mọi người đều phản đối..."

Ngón tay anh khẽ lướt lên mặt cô, dừng lại ở đôi môi, ngăn không cho cô

nói hết, "Em biết tính anh, chuyện mà anh đã quyết định, trước giờ chưa

từng vì ý kiến của người khác mà thay đổi." Anh cúi đầu, môi anh lướt

qua môi cô, rồi dừng lại thổi vào tai cô một luồng hơi nóng, "Đặc biệt

là Lăng Thái." Anh đã đoán đúng, người đó đích thực là có gì đó với cô.

Lăng Thái làm việc, chưa từng nóng nảy vội vàng. Không giống anh, thật sự không giống anh.

Nhưng điểm thú vị nhất của câu chuyện này cũng chính là ở chỗ đó. Một

khi xác định được Lăng Thái để tâm tới cô, thì anh càng liều mạng để có

được cô.

Cô gái bên cạnh anh cúi đầu, từng ngón tay vuốt qua, chỉnh lại mái tóc

dài màu nâu, không biết cô đang nghĩ điều gì, đôi mắt to sáng như ngọc

khẽ chớp chớp hệt như chú mèo nhỏ đang suy tư, đáng yêu vô