cùng.
Tay anh vòng qua vai, kéo cô vào lòng. Tận sâu đáy mắt anh ánh lên niềm
vui, mang theo sự ấm áp mà bản thân anh cũng chưa phát hiện ra.
***
Không giống như kế hoạch ban đầu của Lăng Lạc An, lễ đính hôn không xa
hoa, ồn ào mà được tổ chức đơn giản tại Lăng gia, giống như một bữa tiệc gia đình.
Đây có lẽ là sự thỏa hiệp lớn nhất của Lăng Lạc An đối với mẹ mình.
Không cần phô trương khiến cả thành phố đều biết, không có các phóng
viên tới làm phiền, cũng không có các cô nhân tình cũ của Lăng Lạc An
tới diễn cảnh khóc lóc ỉ ôi, điều này khiến Nguy Đồng rất vừa ý. Thật ra cô cũng thầm tự khâm phục mình, có trời mới biết, để hạ quyết tâm đính
hôn với một chàng công tử đào hoa, phong lưu đa tình phải cần bao nhiêu
dũng khí. Số người phụ nữ anh đã từng qua lại, có lẽ còn nhiều hơn tất
cả số đàn ông cô quen biết từ hai mươi năm trước cho tới tận sáu mươi
năm sau.
Ngày đính hôn, ông Nguy không xuất hiện, tuy bây giờ ông thực hiện chính sách để con cái tự do sống theo ý mình, nhưng chuyện đính hôn này, ông
thật sự rất không hài lòng. Trước lễ đính hôn hai ngày, ông đã hẹn bạn
về quê câu cá. Còn về mười một sư huynh đệ trong Nguy gia cũng đã được
lệnh không được tham dự lễ đính hôn, đồng thời không được phép gọi điện
báo tin này cho Nhược Thần.
Cuối cùng, bên phía Nguy Đồng chỉ có hai người là Hình Phong Phong và Tô Sung tham dự. Nhưng hai người này cũng không đáng tin cậy chút nào, đến tận khi buổi lễ đã bắt đầu, họ vẫn mải mê tranh luận chuyện đính hôn
này là đúng hay sai.
Tối hôm đó, Nguy Đồng đã gặp mặt em gái của Lăng Lạc An.
Lời đồn quả không sai, Lăng Tĩnh Ưu quả là cô gái có nét đẹp của một
thiên thần. Nhưng đôi mắt búp bê đang cười kia, khi nhìn cô lại toát lên cái lạnh đến thấu xương. Thật là một cảm giác vô cùng kỳ lạ, cô không
biết có phải mình đã nhầm hay không.
Lăng Thái cũng không hề xuất hiện trong bữa tiệc, nghe chú tổ trưởng nói thành phố S có chuyện gấp, hai ngày trước Lăng Thái và hai vệ sĩ nữa đã vội vàng tới đó. Dường như Lăng Lạc An đã biết trước chuyện này, nên
trước đó đã xin nghỉ phép cho cô, nếu không giờ này có lẽ cô vẫn đang ở
thành phố S chưa kịp quay về.
Tuy chỉ là bữa tiệc gia đình, nhưng số người đến Lăng gia không hề ít,
trời đông giá rét, những vị khách này lại chỉ ăn mặc rất phong phanh.
Nghi lễ đính hôn rất đơn giản, mở sâm-panh, cắt bánh ga tô, sau đó Lăng
Lạc An đeo nhẫn đính hôn cho Nguy Đồng.
Chiếc nhẫn kim cương hai cara lấp lánh, khi nó xuất hiện, ánh mắt của
Hình Phong Phong còn sáng hơn cả viên kim cương trên đó. Tuy nhiên điều
này cũng không làm cho cuộc tranh luận của cô và Tô Sung xung quanh lễ
đính hôn này chấm dứt.
***
Sau lễ đính hôn hai ngày, những thông tin về kế hoạch Nam Uyển của tập đoàn Lăng Thị tràn ngập trên mạng.
Theo những bài báo này, cư dân Nam Uyển bất mãn với các biện pháp cưỡng
ép di dời của Lăng Thị nên đã kháng nghị. Trước ngày gửi đơn ra tòa, một bộ phận người dân ở đây đã liên hợp lại, tuyên bố sẽ nhờ tới pháp luật
để bảo vệ lợi ích của mình.
Nguy Đồng tắt máy tính, lập tức gọi điện cho Lăng Thái.
Điện thoại đổ chuông, nhưng không có ai nghe máy.
Nửa tiếng sau, Lăng Thái gọi điện lại cho cô, giọng nói đầu dây bên kia
có chút yếu ớt, dường như đang rất mệt mỏi, "Có chuyện gì vậy?"
"Lăng tổng, tôi đã xem tin tức trên mạng. Thành phố S không có chuyện gì chứ, nếu cần thiết bây giờ tôi sẽ tới đó ngay."
"Không sao." Giọng anh lạnh lùng.
"Vậy khoảng khi nào thì anh về? Là thế này, tôi đã đi làm trở lại rồi, nhưng anh không có ở đây, tôi không biết phải làm gì cả."
"Chắc phải vài ngày nữa, trước khi tôi quay về, cô có thể tiếp tục nghỉ phép."
"Vậy được, tôi biết rồi, Lăng tổng." Vốn tưởng có thể tiếp tục nghỉ ngơi thêm vài ngày, nhưng chiều hôm đó ngay trước giờ tan làm, Lục Lộ đã gọi cho cô, giọng anh nghiêm trọng, nói nếu cô đã lo xong chuyện riêng rồi
thì lập tức tới thành phố S một chuyến.
"Có chuyện gì sao? Hồi chiều tôi có nói chuyện điện thoại với Lăng tổng, anh ấy nói không sao."
"Chuyện này tạm thời cô đừng nói cho ai biết." Lục Lộ nhắc nhở cô, "Sếp bây giờ đang nằm trong bệnh viện." Tối hôm trước Lăng Thái đã nhập viện, như vậy tức là, khi Nguy Đồng gọi điện cho anh, thật ra anh đang nằm trong bệnh viện.
Vấn đề xảy ra ở Nam Uyển, chỉ được công khai một phần. Người dân ở đây
do phải chịu những biện pháp cưỡng ép di dời mạnh tay, nên đã dồn hết sự phẫn nộ lên đầu Lăng Thái. Kết quả anh đã gặp tai nạn, bị thương phải
nhập viện. May mà có hai vệ sĩ đi cùng nên mới sớm khống chế được tình
hình.
"Vết thương của Lăng tổng có nghiêm trọng lắm không?" Nguy Đồng đã đi tàu hỏa suốt đêm tới đây, cô hỏi Lục Lộ.
"Đều là vết thương ngoài da, chỉ có vết thương ở cổ tay là tương đối phiền phức."
"Lăng Thị thực sự đã dùng biện pháp mạnh cưỡng chế di dời dân sao?"
"Cô cho rằng sếp là người như vậy sao?" Lục Lộ nhìn cô hỏi.
Nguy Đồng lắc đầu. Tuy người đàn ông kia ở văn phòng lúc nào cũng ra vẻ
lạnh lùng khó gần, nhưng cô chắc chắn anh không phải loại người đó. Một
tổng giám đốc quan tâm tới cả nơ