Old school Swatch Watches
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328730

Bình chọn: 7.00/10/873 lượt.

ó, Lăng Thái trao sợi dây chuyền kim

cương cao quý cho người vợ mới cưới trước sự chứng kiến của tất cả mọi

người, đẩy không khí của bữa tiệc lên tới đỉnh điểm.

Sau đó, có người nhận ra sợi dây chuyền này, chính là tác phẩm nổi tiếng của một nhà thiết kế người Pháp, mang tên "ngôi sao". Mùa thu năm

ngoái, trong một buổi bán đấu giá, một người bí ẩn đã mua lại sợi dây

chuyền này với giá cao. Không ngờ, người bí ẩn đó lại chính là sếp lớn

của tập đoàn Lăng Thị.

Đúng là người có tiền thật sự đều rất khiêm tốn, chỉ trong một thời gian ngắn, người vợ trẻ mới cưới của Lăng Thái đã trở thành chủ đề bàn tán

của tất cả các danh môn phú hào trong thành phố.

Theo như cách nói của Hình Phong Phong, nếu dùng kim cương để đo sự chân thành, thì tình cảm mà Lăng Thái dành cho Nguy Đồng lớn hơn Lăng Lạc An rất nhiều.

Sau bữa tiệc, Nguy Đồng theo một lẽ đương nhiên, trở thành đối tượng

nịnh bợ của tất cả các nhân viên trong công ty. Cô cảm thấy phiền phức

nhất chính là mối quan hệ bầy đàn này, biết không ai là không sợ Lăng

Thái, chỉ cần có anh xuất hiện là không ai dám ho he nên Nguy Đồng ngày

càng theo sát anh hơn. Tóm lại, chỉ cần anh đi tới đâu là cô theo tới

đó, phát huy tinh thần tận tụy với công việc lên mức cao nhất.

Hôm nay, Lăng Thái không có lịch hẹn, trong khi Nguy Đồng đang gặng hỏi

xem anh có muốn về nhà cha cô dùng cơm hay không, thì Lục Lộ sau khi

nghe một cuộc điện thoại đã vội vàng chạy tới, thì thầm vào tai sếp điều gì đó.

"Có chuyện gì vậy?" Nguy Đồng bỏ điện thoại xuống.

"Lăng phu nhân muốn mời chúng ta cùng dùng cơm." Sắc mặt Lăng Thái rất bình tĩnh.

Tại sao lại là bà ấy?

Lần đầu tiên Nguy Đồng gặp mặt Lăng phu nhân cũng là trong bữa tiệc hôm

trước, sau khi Lăng Thái đeo sợi dây chuyền cho cô không bao lâu, Lục Lộ cũng vội vàng chạy tới thì thầm điều gì đó vào tai sếp lớn giống như

hôm nay. Sau đó, cô cùng Lăng Thái đi vào một căn phòng xa hoa trong

khách sạn. Ở đây, cô đã gặp bà chủ thường xuyên sống ở nước ngoài của

tập đoàn Lăng Thị - Quan Tuệ Tâm.

***

Quan Tuệ Tâm sinh non, cộng thêm các loại chăm sóc sắc đẹp, cho nên dù

năm nay đã bốn mươi bảy tuổi nhưng nhìn bề ngoài vẫn chỉ như gần bốn

mươi.

Trong phòng ngoài bà ra, còn có Lăng Tĩnh Ưu nét mặt ngây thơ ngoan

ngoãn ngồi bên cạnh, cùng Lăng thiếu gia Lăng Lạc An đứng bắt chéo chân

nhâm nhi ly rượu vang bên phía cửa sổ. Nét mặt thanh tú, cao ngạo của

anh có nét tương đồng với Quan Tuệ Tâm, thoạt nhìn thì rõ ràng là giống

hai chị em ruột.

Lăng Thái vốn bất hòa với Lăng Lạc An, đương nhiên quan hệ của anh và

người chị dâu này cũng không mấy vui vẻ. Nhưng người có tiền thường

thích đóng kịch, rõ ràng là trong lời nói chứa đầy gai góc, nhưng ngoài

mặt lại làm ra vẻ hòa thuận, yêu quý lẫn nhau.

Theo như Quan Tuệ Tâm nói, lần này vì bữa tiệc ngày hôm đó nên bà ta mới thay đổi lịch trình trở về thành phố Z, nhưng không ngờ khi vừa về tới

thì đã nghe được tin này.

Sau khi màn chào hỏi của Quan Tuệ Tâm và Lăng Thái kết thúc, ánh mắt hai người đổ dồn về phía Nguy Đồng, "Cô Nguy, tôi nghe được một vài thông

tin về cô, không biết cô có cảm thấy phiền khi nói chuyện với tôi một

lát không?"

"Có phiền." Nguy Đồng gật đầu rất nghiêm túc.

"Cô Nguy đúng là rất hài hước, giống hệt như trong lời đồn." Quan Tuệ Tâm cười mỉm thật dịu dàng.

"Nhưng rõ ràng là tôi không hề đùa." Nói chuyện với loại người này, cô

tuyệt đối không hề có hứng thú, so với việc cố gượng đồng ý, rồi cuối

cùng lại chuốc bực vào người, thì chi bằng từ chối thẳng cho xong, nhưng đối phương lại cứ cố làm ra vẻ rộng lượng thông cảm.

Lăng phu nhân chuyển ánh mắt sang phía người đang đứng cạnh Nguy Đồng,

"Lăng Thái, tôi vốn nghĩ chú yêu cầu cao, đẳng cấp cũng cao, tại sao lần này lại đưa ra thất sách như vậy?"

"Chị dâu, có một số phương diện, em cũng giống như anh trai em thôi." Lăng Thái lặng lẽ trả lời ngắn gọn.

Nghe thấy câu nói nhẹ nhàng mà như chửi thẳng vào mặt đối phương của

anh, Nguy Đồng không nhịn nổi bật cười sảng khoái. Lăng Thái khẽ xoay

đầu, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, "Anh chỉ đùa với chị dâu một chút thôi,

đừng cho là thật, nếu em tin, thì chẳng phải cũng đang tự cười chính bản thân mình hay sao?"

"Ai tin chứ, em chỉ cười chút thôi mà." Nguy Đồng chỉ trả lời cho có lệ, sau đó khẽ nháy mắt với anh, biểu thị cô đã nghe hiểu cả rồi.

Nụ cười của anh càng rạng rỡ, ngón tay khẽ luồn qua mái tóc , giữ chặt

đôi vai cô, ôm về phía mình. Nguy Đồng không kịp chuẩn bị, cộng thêm đôi giày cao gót khiến hai chân cô loạng choạng ngã dúi vào lòng anh.

Cô bám vào người anh đứng dậy, đang định phàn nàn vài câu, thì chợt phát hiện ánh mắt lạnh lùng của Lăng Lạc An đang nhìn cô từ bao giờ. Trong

đôi mắt đó, ngoài sự châm biếm cười nhạo, còn có một thứ gì đó mơ hồ tựa như màn sương đêm dày đặc, vừa có vẻ kiêu hãnh đạo mạo, lại len lỏi đâu đó sự oán hận nặng trĩu... Nguy Đồng cảm thấy rùng mình. Sao cô lại cảm nhận được sự oán hận trong mắt Lăng Lạc An? Cho dù có thù hận, thì cũng phải là cô hận anh mới đúng.

Trong lòng Nguy Đồng thật sự thấy không t