pacman, rainbows, and roller s
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328812

Bình chọn: 8.5.00/10/881 lượt.

n một mình chạy khắp

nơi ngắm phong cảnh.

Dưới ánh nắng đầu hè rực rỡ vàng ruộm, bóng dáng nhỏ bé phía xa xa lanh

lợi chạy nhảy, Lăng Thái thẫn thờ ngắm nhìn rất lâu, khi quay người lại

thì người chủ nông trại không biết đã đi khỏi từ khi nào.

Năm người đàn ông mặc áo đen cao lớn tiến nhanh về phía chiếc bàn gỗ

cạnh hồ nước, vừa nhìn qua đã cảm thấy giống những tên xã hội đen hay

xuất hiện trong mấy bộ phim truyền hình. Khóe môi Lăng Thái khẽ cong

lên, anh đặt cốc trà trong tay mình xuống, "Ở nơi này mà cũng có thể tìm ra được, tin tức cũng thật là nhạy bén."

"Rất xin lỗi, xin hãy đi cùng chúng tôi một chuyến." Một trong số những

người áo đen đó tiến tới, giọng nói như cung kính, nhưng nét biểu cảm

lại không cho phép người khác từ chối.

Lăng Thái lặng lẽ nhìn bóng dáng nhỏ bé phía xa xa bên kia hồ, biết chắc Nguy Đồng không phát giác chuyện đang xảy ra bên này, anh mới từ từ

đứng dậy.

Chiếc xe hơi màu đen mới khởi động không được bao lâu, thì đã bị một bóng người từ xa lao vụt tới chặn lại.

Lái xe giật mình thắng gấp, khiến chiếc xe phía sau thiếu chút đâm vào

đuôi xe. Người áo đen ngồi cạnh Lăng Thái tức giận bước nhanh xuống xe,

nhưng hắn chưa kịp lên tiếng thì đã bị người chặn xe kia một cước đá

văng ra xa.

Lăng Thái nhìn ra ngoài cửa xe, nữ vệ sĩ rất mực trung thành nháy mắt

cười với anh, "Kẻ thù của anh thật không ít đâu nhỉ! Chẳng trách Lục Lộ

dặn em phải để mắt tới anh thật kỹ, anh ta quả đúng là liệu việc như

thần!"

Nghe thấy tên của vị trợ lý trung thành đó, Lăng Thái mới chợt hiểu ra

mọi chuyện. Biết Lục Lộ không hiểu rõ tình hình mà tự mình quyết định,

Lăng Thái vỗ trán từ từ bước xuống xe, "Lần này anh ta đã quá lo lắng

rồi, yên tâm, anh chỉ là đi gặp mặt nói chuyện một lát thôi, không sao

đâu."

Nguy Đồng khẽ nhíu mày, chỉ về phía đám người phía sau Lăng Thái, "Nhưng em không nghĩ như vậy đâu." Những tên áo đen trong chiếc xe đằng sau

kia hung hăng xuống xe, cộng với hai tên trong chiếc xe vừa rồi, tất cả

là năm tên, dần dần siết chặt vòng vây.

Tên cầm đầu cười nhạt nhẽo, "Rất xin lỗi, bà chủ đã dặn, nếu không mời

được, thì chúng tôi bắt buộc phải dùng cách khác, nhất định phải đưa

được anh đi."

Nguy Đồng cười đắc chí, "Anh nói xem, lần này em có giúp được anh không?"

Lăng Thái chớp mắt nhìn về phía Nguy Đồng, nửa như cười nửa như không trả lời, "Nếu anh nói có, thì bây giờ em định sẽ làm gì?"

"Còn có thể làm gì nữa? Chẳng qua là một đấu năm thôi mà, đánh thì

đánh!" Vừa dứt lời, cô dang tay chặn phía trước Lăng Thái, lớn tiếng nói với mấy tên áo đen, "Các người muốn động tới anh ấy, phải hỏi ý kiến

tôi trước."

Đại tiểu thư Nguy gia vừa nói vừa bẻ ngón tay chuẩn bị quyết chiến, hoàn toàn không nhận ra nụ cười đẹp như ánh nắng hè của người đàn ông phía

sau cô, khi nghe thấy câu nói vừa rồi.

***

Nhưng thực tế là, hoàn toàn không cần cô phải ra tay.

Tay phải của Lăng Thái khẽ vẫy một cái, sáu, bảy vệ sĩ cao lớn lập tức

xuất hiện. Theo như cách nói của Nguy Đồng, thì trận ẩu đả còn chưa diễn ra, cô còn chưa đánh đã tay thì những vệ sĩ kia đã tóm gọn mấy kẻ mặc

áo đen rồi.

Trước khi bọn chúng tháo chạy, Lăng Thái ra hiệu cho các vệ sĩ bắt lấy

tên cầm đầu. Anh từ tốn bước tới trước mặt hắn, thản nhiên nói, "Hãy đưa tôi tới gặp bà chủ của anh."

Đó là một tòa biệt thự cách nông trại hơn ba cây số.

Tuy đã lờ mờ đoán ra, nhưng khi nhìn thấy Quan Tuệ Tâm trong tòa biệt thự, Nguy Đồng vẫn không khỏi lạnh sống lưng.

Tới giờ phút này, cô mới dần dần phát giác ra những chuyện mà cô chưa từng nghĩ tới trước đây.

Nhìn thấy những kẻ mặc áo đen vừa đột kích tại nông trại, đang đường

hoàng đứng đằng sau Quan Tuệ Tâm, cô thậm chí còn liên tưởng tới sự cố

xảy ra ở Hồng Kông năm ngoái.

Cuộc nói chuyện giữa Lăng Thái và Quan Tuệ Tâm diễn ra trong một căn

phòng riêng biệt. Tuy kéo dài không lâu nhưng khi bước ra khỏi phòng,

trên khuôn mặt anh tuấn của Lăng Thái phảng phất thêm sự mệt mỏi chán

chường.

Hôm đó trên đường về nhà, cô luôn quan sát nét mặt của anh. Cô chăm chú

nhìn không chớp mắt khuôn mặt đẹp như tượng thần đang trầm tư suy nghĩ

kia một hồi lâu, cuối cùng Lăng Thái cũng quay đầu lại mỉm cười thật khó hiểu, "Sao vậy?"

"Quan hệ trong nhà họ Lăng các anh, hình như không ra làm sao cả..."

"Rồi sao?" Đôi môi quyến rũ mỉm cười càng rực rỡ.

"Không sao, anh còn có em!" Cô vỗ ngực, giọng nói thật khảng khái, nhưng ngay sau đó, cô chợt nhận ra sự ấm áp đến lạ thường nơi đáy mắt anh.

Không biết tại sao, khi nhìn vào ánh mắt sâu thăm thẳm đó, trái tim cô

bỗng loạn nhịp. Một cảm giác thật kỳ lạ, từ trước tới giờ khi nói chuyện với anh, cô chưa từng cảm thấy như vậy. Nhìn vào mắt anh, nói chuyện

với anh như bây giờ, trái tim cô hoang mang bối rối, như có một sợi lông vũ đang nhẹ nhàng bay nhảy trong đó, mềm mềm, nhồn nhột, khiến cô có

một cảm giác thật khó tả, hoàn toàn không phải sự căm ghét, mà ngược

lại, có một sự yêu thích không diễn tả bằng lời.

Những ngón tay thon dài luồn qua làn tóc, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô như đang an ủi một chút mèo nhỏ.

"