ỏ nữa."
"Không được, tôi rất thích trẻ con! Đau đớn, đổi lấy một sinh mệnh nhỏ rất đáng giá." Vu Linh San cong miệng, "Hơn nữa, nếu như không muốn đứa nhỏ, mẹ anh nhất định sẽ rất khổ sở."
"Cô chỉ cần quan tâm cô thích là tốt rồi, có tôi chống đỡ thay cô."
"Làm sao anh tùy hứng như vậy?" Đây là cảm giác được quan tâm, được cưng chiều sao? Rõ ràng thân thể đau như vậy, cô lại cảm thấy nhè nhẹ ngọt ngào.
Truyền nước hiệu quả rất tốt, mới một lát sau, đau đớn đã giảm bớt, cô nói xong cũng mang theo chút khí lực, đột nhiên nhíu mày, "Anh đi uống rượu?"
"Ừ." Lục Hiên Vũ nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó lặng lẽ chăm chú nhìn cô, rất vui vì lời cô nói, biểu hiện cô có quan tâm hắn một chút.
Vu Linh San nhìn nhìn hắn, cũng không lên tiếng.
Quên đi, bọn họ cũng chỉ bởi vì lệnh của cha mẹ mà bị buộc chung một chỗ, hắn là một người đàn ông cao cao tại thượng như vậy, cuộc sống riêng vốn nhất định là muôn màu muôn vẻ, cô vẫn là không cần can thiệp hắn quá nhiều, hắn cũng chỉ là uống rượu mà thôi, cũng không tính là làm chuyện có lỗi với cô.
Những chuyện này giống như chuyện đau bụng kinh, mặc dù cô sẽ rất khó chịu, nhưng nhịn một chút là tốt rồi, ừ, nhịn một chút.
Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng của Lục Hiên Vũ thoáng qua một tia giận hờn, nhưng hắn cũng không nói gì, chẳng qua là tiếp tục xoa bụng cho cô, lại lấy ra một chiếc khăn tay từ trong túi, thay cô lau đi mồ hôi lạnh trên mặt trên cổ, để cho cô thoải mái một chút.
Vu Linh San chỉ cảm thấy những đau đớn kia từ từ biến mất, thân thể cũng nhẹ hơn rất nhiều, cả người buông lỏng xuống, từ từ ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, cảm giác có người nhẹ giọng nói: "Nhẹ một chút, cô ấy sợ đau."
"Tiên sinh thật thương bạn gái." Y tá cười nói.
"Cô ấy không phải là bạn gái của tôi, cô ấy là lão bà của tôi." Giọng điệu của Lục Hiên Vũ vẫn nhàn nhạt, lại ôm cô trong ngực, mang cô về nhà.
Giữa đường Vu Linh San cũng tỉnh qua mấy lần, nhưng luôn luôn không tình nguyện tỉnh lại, không biết vì sao cảm giác được thương yêu như vậy, rất thoải mái, có chút mong đợi.
Cô có gia thế giàu có, đều là cha mẹ dốc sức làm lụng, bọn họ cho cô đãi ngộ, cũng rất ít quan tâm đến cuộc sống của cô.
Bọn họ cho cô rất nhiều rất nhiều tiền, nhưng lại luôn không cho cô rất nhiều rất nhiều thời gian, cho nên phần lớn thời gian cô luôn trải qua ở trường học, trải qua cùng bạn bè.
Trong nhà luôn vắng ngắt, tuy dù đói bụng sẽ có bảo mẫu nấu cơm cho cô . . . . . . Ngay cả sinh nhật của cô, cha mẹ cũng thường quên, dần dà, cô ngay cả sinh nhật của mình cũng quên mất, có lúc cô đột nhiên nghĩ, khi nào là sinh nhật cô? Cô nghĩ, lúc này cô quá yếu đuối rồi, mới có thể nghĩ nhiều như vậy.
edit: Vô Phong
Sáng sớm hôm sau khi tỉnh lại, Lục Hiên Vũ vẫn còn đang ngủ bên cạnh cô.
Cô đột nhiên phát giác tướng ngủ của mình rất không tốt, cả người như một con gấu koala ghé vào trên người hắn, tứ chi cũng quấn trên người hắn, giống như rong bèo mềm mại.
Tối qua truyền một chai nước biển lớn như vậy, lúc này rất muốn đi toilet, chỉ là cô thấy Lục Hiên Vũ vẫn đang ngủ, cô liền cẩn thận từng li từng tí từ trên người hắn rời đi.
Chẳng qua là lúc này Vu Linh San lại đột nhiên rất buồn bực phát hiện, vô luận là trên giường hay là quần ngủ của cô cũng bị dính vết máu rồi, cô khóc không ra nước mắt, từ từ vén chăn lên, liền nhìn thấy trên đùi, trên eo của hắn đều là máu đen do cô để lại.
Cô có chút ngượng ngùng che kín mặt, đi vào trong nhà tắm cầm một chiếc khăn ướt tới, cẩn thận từng li từng tí lau cho hắn, vết máu khô có chút khó lau, lau lau, đột nhiên liền nghe được một đạo thanh âm hơi khàn khàn, không rõ tình huống trợn tròn mắt hỏi: "Làm sao vậy?"
Vu Linh San cười khan hai tiếng, lắc đầu, "Không có gì cả, không có gì cả. Cái đó, anh cởi quần lót ra, tôi giặt giúp anh được không?"
Đây là lần đầu Vu Linh San chủ động mở miệng muốn giặt quần áo cho hắn, đối với Lục Hiên Vũ mà nói, hắn là nên có chút được sủng mà kinh hãi, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng của cô, hắn liền biết được một đạo lý: vô sự mà ân cần, không phải gian sảo tức là đạo chích.
Hắn lặng lẽ vén chăn lên, nhìn chiếc giường biến thành rối tinh rối mù, còn có vài điểm đen có chút khả nghi trên quần mình, lại ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt lấm tấm mồ hôi lạnh của Vu Linh San một chút, không khỏi nhíu mày một cái. Hắn là người thích sạch sẽ, thấy cảnh tượng như vậy, phản ứng đầu tiên chính là muốn giết người.
Vu Linh San thấy vậy, vội vàng khom lưng chịu nhận lỗi, thấy hắn đứng dậy không khỏi nhắm mắt lại, lại nhìn thấy hắn đem chăn đắp lên trên người cô, lạnh nhạt nói: "Coi chừng bị lạnh đó, cô cởi quần lót ra đi, tôi giặt giúp cô."
"Cái gì?" Vu Linh San cơ hồ có chút không dám tin vào tai mình, lặp lại một câu, "Anh nói cái gì?" Lục Hiên Vũ lạnh nhạt nói: "Tôi thật sự không chịu được bẩn thế này." Nói xong bắt đầu động thủ lột ga giường ra.
Vu Linh San cơ hồ có một loại xúc động muốn khóc, hôm nay cô không thể đụng vào nước lạnh, cho nên hắn mới thương hại mà giúp cô giặt có đúng hay không, đột nhiên liền cảm thấy hắn gần gũi rất n