XtGem Forum catalog
Ông Xã Em Là Thú Nhân

Ông Xã Em Là Thú Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329063

Bình chọn: 9.5.00/10/906 lượt.

à.”

“Cô thấy rồi...”

“Các người đang làm gì?” Ryan chưa nói dứt lời, đã bị tiếng rống đằng sau cắt đứt.

Mộ Sa và Ryan giật nảy mình, nhìn lại hoá ra là Chelsea đang đằng đằng sát khí đứng phía sau. Ryan nhanh chóng buông Mộ Sa ra, hơi xấu hổ lùi lại.

Mộ Sa vừa thấy Chelsea, nước mắt rơi càng nhiều, nhào vào ngực hắn khóc: “Chelsea, ông xã à, em sợ muốn chết, một con rắn rất lớn từ cái trứng chui ra, còn nhổ nước miếng về em nữa, chung quanh đều bốc hơi, suýt nữa em chết rồi, hu hu, may Ryan cứu em, nhưng nhà anh ta cháy rồi, đều là lỗi của em.”

Chelsea nghe cô kêu ông xã thấy lòng sung sướng, ôm cô vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng cô an ủi.

Nhưng cô nói không đầu không đuôi, hắn không hiểu mấy, hoài nghi nhìn Ryan.

Ryan cười, giải thích: “Cô ấy sơ ý nhặt trứng lục mãng, vừa lúc trứng nở, may không bị thương, chỉ sợ hãi chút thôi.” Ryan nhẹ nhàng giải thích.

Chelsea gật đầu với hắn, trịnh trọng nói: “Một lần nữa cám ơn cậu.” Rồi nhìn căn nhà gỗ phía sau đã cháy thành tro nói: “Tối nay sang nhà tôi ở trước, mai tìm mấy người đến giúp cậu cất lại nhà.”

Ryan gật đầu, kì thật hắn không mong nghe Chelsea cảm ơn, cứu cô, bảo vệ cô là hắn tự nguyện, không phải làm thay Chelsea, mỗi lần nghe Chelsea nói cám ơn, giống như nhắc hắn, cô thuộc hoàn toàn về Chelsea, dù hắn cố gắng thế nào, cũng phí công.

Dù đây là sự thật hắn cũng không muốn tin. Cười khổ, nói mấy câu đơn giản với tộc nhân vây chung quanh, đi theo đến nhà Chelsea và Mộ Sa.

Mộ Sa thật sự sợ hãi, cứ ngồi trong lòng Chelsea khóc rấm rứt, cơm chiều cũng ăn rất ít.

Đến lúc đi ngủ cô vẫn còn khó, Chelsea nhỏ giọng dỗ dành hồi lâu, cô vẫn khóc không nín, nghe cô khóc đến thấy phiền, bèn trực tiếp hôn cô, kéo đầu lưỡi trơn ướt cô ra, hung hăng gặm cắn.

Mộ Sa bị động tác mạnh bạo của hắn làm cho thở không được, rồi lại băn khoăn Ryan đang ngủ gần đó, không dám có hành động gì nhiều, đành lấy tay không ngừng đẩy ngực hắn.

Chelsea hôn đã rồi buông Mộ Sa ra, cô ngửa cổ hít thở liên tục, quên luôn cả khóc.

Chelsea thấy chiêu này không tệ, liền kéo một bên chân cô lên quấn bên sườn mình, tay mò xuống tìm kiếm vân vê hoa huyệt giữa hai đùi cô.

Mộ Sa hoảng sợ, suýt nữa la lên, vội cắn môi dưới, tay đầy hắn ra còn không ngừng xoay eo trốn hắn.

Nhưng Chelsea làm sao để cô lẩn mất, một tay nắm hai bàn tay không yên của cô, giơ cao qua đầu, đè lại, một chân để trên đùi Mộ Sa, làm cô không thể động đậy.

Bàn tay xoa nắn hoa huyệt càng thêm làm càn, ngón giữa dò xét đi vào, môi hôn hướng xuống, đi đến nụ hồng trước ngực không ngừng cắn mút.

Mộ Sa không thể động đậy, lại không dám lên tiếng, đành cắn chặt môi dưới, chống lại khoái cảm không ngừng dâng lên ở trước ngực và nửa người dưới.

Nhưng phản ứng cơ thể không phải dùng ý chí là khống chế được, hoa huyệt Mộ Sa bị Chelsea không ngừng ra vào, không kìm được lại chảy nước, hơn nữa là rất nhiều, tiếng nước vang lên không ngớt.

Mộ Sa sợ Ryan nghe thấy, xấu hổ đến sắp khóc, nhưng cô không dám lên tiếng, chỉ lắc đầu liên tục, nói không được không thành tiếng.

May lúc đó bên Ryan có tiếng ngáy nhỏ cất lên, cho thấy hắn đã ngủ say.

Mộ Sa ấm ức, nhỏ giọng: “Ryan ở đây, anh đừng làm vậy.”

Chelsea ngẩng đầu hôn môi cô, không thèm quan tâm hạ giọng nói: “Hắn đã ngủ rồi, sợ cái gì, anh khát, phía dưới của em chảy nhiều một chút, anh muốn uống.”

Nói rồi vòng xuống, gập đùi cô lại, kéo ra ngoài, làm cả hoa huyệt của cô đều hiện ra trước mắt hắn, Mộ Sa xấu hổ muốn khép chân lạ nhưng bị hắn kéo rộng thêm.

Tuy trời đã tối hẳn, trong phòng cũng không có chút ánh sáng nào, nhưng có thể thấy rất rõ trong bóng tối là khả năng bẩm sinh của thú nhân.

Chelsea nhìn hoa huyệt phấn hồng vô thức mấp máy mà nuốt nước miếng, liền cúi xuống hôn. Kề sát cửa hoa huyệt mút mạnh, một tay vói ra sau chơi đùa với cúc huyệt.

Mộ Sa bị hắn làm cho vừa đau vừa ngứa ngáy khó chịu vô cùng, hai tay bị ấn trên đầu nắm chặt da thú bên dưới, trồi lên trên, ai ngờ vừa trồi lên bị hắn kéo giựt về, hai ngón tay tiến vào cúc huyệt càng thêm mạnh.

Mộ Sa đau nấc lên, lại không dám nhúc nhích, tiếng hắn mút hoa huyệt rồi nuốt, âm thanh đó lớn đến mức làm cô sợ hãi, sợ sẽ đánh thức Ryan, đành khẽ cầu xin hắn: “Ông xã, xin anh, đừng làm mà. Anh sẽ đánh thức Ryan mất. Đêm mai được không, đêm mai em nghe theo anh hết, anh muốn thế nào cũng được.”

Chelsea cực không vui, đến giờ phút này cô còn gọi tên giống đực khác, thật muốn làm để cô quên luôn.

Có điều cô nói tối mai đều nghe theo hắn, hắn muốn thế nào cũng được, điều này đối với hắn là hấp dẫn rất lớn.

Thế là ngẩng lên khỏi hoa huyệt, một lần nữa đè lên cô, hỏi cho chắc: “Thật?”

Mộ Sa gật đầu.

Chelsea dùng ngón tay đâm mạnh vào cúc huyệt, cười xấu xa nói: “Anh phải làm em ở đây.”

“Không được, em đau chết đó.” Mộ Sa nhăn mày xin hắn.

“Không đâu, đã giãn hơn rồi, có thể cắm được ba ngón tay nè.” Nói là chứng minh, đút tay vào.

Mộ Sa đau rít lên, lại nhanh chóng bụm miệng, chán nản nghĩ, bỏ đi, cứ để hắn vào, hắn hứng thú chỗ đó nhiều vậy, sớm muộn gì cũng phải làm, chẳng qua là lại bị xé rách lần