Ông Xã Em Là Thú Nhân

Ông Xã Em Là Thú Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328924

Bình chọn: 8.00/10/892 lượt.

y cũng vô cùng thống khổ.

Lúc sẩm tối hắn ôm Mộ Sa trong lòng, cảm giác mềm mại này, hắn quả thật không cách nào hình dung. Biết rõ Chelsea nhìn thấy sẽ không vui, nhưng hắn không thể buông tay. Chelsea mời hắn ở lại một tối, hắn biết rõ thấy cô ở cùng Chelsea, bản thân sẽ khó chịu, nhưng vẫn đi theo không hề do dự.

Mỗi lúc trời tối hắn đều lén chạy ra sân sau nhà họ, gieo cây giống ban ngày hái vì Mộ Sa. Không để ý hắn nghe tiếng Mộ Sa rên rỉ.

“Aaa... Thật khó chịu... Sâu quá... đau quá... Nhẹ chút... Uư...”

“Nhẹ thôi... aaa... Em sắp bị anh đâm thủng rồi... Sâu quá... đau... Ưm...”

Hắn nghe mà miệng đắng lưỡi khô, bắt đầu tưởng tượng, nếu cô nằm dưới hắn, hắn nhất định sẽ không làm cô đau, nhất định sẽ rất nhẹ nhàng, rất dịu dàng làm cô thật dễ chịu.

Nhưng tại sao bạn đời của cô không phải hắn, rõ ràng là hắn cứu cô.

Khuya hôm nay hắn nằm gần Mộ Sa, ngửi mùi hương thoang thoảng trên người cô, nghe Chelsea ép cô làm chuyện đó, hắn kìm lòng không được nổi lên phản ứng, tưởng tượng cái cô ngậm trong miệng là của hắn.

Ryan cảm thấy mình sắp điên rồi, hắn ghen tị sắp điên rồi, hắn tốn hết sức lực mới khống chế bản thân không vùng dậy, kéo Chelsea ra ngoài quyết đấu.

Nếu bây giờ hắn dậy, Mộ Sa sẽ rất khó xử, nhất định cô không mong mình bị bắt gặp trong bộ dạng này. Hắn thương tiếc cô, sao đành lòng làm cô khó xử được, nên tự ép mình phải nhịn nhục.

Có hai thú nhân đều có tâm tư, rồi bị tra tấn cả đêm, khi trời gần sáng, cuối cùng mệt quá mới ngủ.

Mộ Sa một đêm ngủ ngon, buổi sáng tỉnh dậy thấy Chelsea và Ryan đều đang ngủ. Thế là định lặng lẽ dậy làm điểm tâm cho họ, nhưng cô vừa nhích người, Chelsea liền thức, mở đôi mắt chưa tỉnh hẳn nhìn cô.

Mộ Sa cảm thấy bộ dạng hắn giờ phút này đáng yêu cực kì, cười dịu dàng với hắn, rồi hôn lên môi hắn một cái, nhỏ nhẹ nói: “Anh ngủ tiếp đi, em làm điểm tâm cho hai người, làm xong sẽ gọi anh.”

Chelsea quả thật rất mệt, gật gật đầu, thả tay để cô xuống giường, còn mình nhắm mắt ngủ tiếp.

Mộ Sa rón rén lấy bộ da thú trong tủ quần áo ra rồi vào phòng tắm. Giày của cô từ lúc rơi xuống núi bị rách nát không mang được, mà da thịt thú nhân giống đực lại dày, không cần mang giày. Thú nhân giống cái cũng chỉ lấy lá cây làm giày mang.

Nhưng Mộ Sa sợ nó đâm vào chân, nên trong nhà không cần mang sẽ không mang, cũng may bây giờ là mùa xuân, đi chân trần trên ván gỗ không lạnh, có điều đến mùa đông lại không ổn. Xem ra cô phải nhanh chóng làm cho mình một đôi giày mới được.

Mộ Sa thở dài, việc cô cần làm nhiều quá, nghĩ cách làm quần áo, làm giày, trồng lương thực, Chelsea còn chạy đến quấy rối, mấy ngày nay cô bận rộn thoả mãn dục vọng của hắn, căn bản là không có thời gian làm việc, xem ra phải nghĩ cách ức chế hắn.

Vừa nghĩ vừa chỉnh trang bản thân. Cũng may tối qua Chelsea không tiến vào, nên bên trong cô sạch sẽ, chỉ cần lau người, rửa mặt, chải đầu là được.

Ở đây không có bàn chải và kem đánh răng, nên Mộ Sa tìm một loại trái cây có vị tương tự bạc hà, cắn một cái, để trong miệng đều tràn ngập vị bạc hà, ngậm một hồi, phun ra, súc miệng, xem như đánh răng xong.

Xử lý xong, Mộ Sa bắt đầu tính toán phải làm món gì. Cả ngày ăn thịt nướng hoài thật là chán.

A, đúng rồi, có thể hầm thịt mà, họ chắc chắn chưa từng hầm thịt.

Mộ Sa ra ý kiến hay, hào hứng đến kho dự trữ lấy hai tảng thịt không biết là thịt con gì, khá nhiều nạc, còn có ít gân.

Mộ Sa ở nhà gỗ rất đơn sơ, không có cái gọi là phòng bếp, bình thường đều nấu trong chỗ ngủ, hôm nay Mộ Sa sợ đánh thức hai người, nên ở trong phòng tắm nhóm lửa, rồi lấy cái vỏ không biết của con gì mà lớn hơn mai rùa rất nhiều, đổ nước vào nấu, rừa sạch thịt, dùng xương thú bén cắt thịt thành từng miếng nhỏ, đợi nước sôi bỏ thịt vào.

Trong lúc đợi thịt chín thì lục cái sọt để trong góc nhà, tìm trái cây có vị ngọt. Mấy ngày nay tuy cô không biết gọi tên nhưng đã phân biệt được vài loại trái dại, hơn nữa còn nhớ rõ hương vị của chúng.

Chờ thịt gần chín, cắt trái cây thành từng múi bỏ vào nồi. Rồi vắt lấy nước trái cây có vị mặn vô. Ở đây không có muối, vị mặn đều dựa vào một loại trái cây có lớp vỏ đen thui cung cấp. Mộ Sa thử lọc muối từ loại trái này mấy lần đều không thành công. Cho nên tạm thời chỉ có thể dùng nước của nó thay thế muối.

Đợi sôi lại, Mộ Sa dùng muôi gỗ múc nước canh nếm thử, cũng tạm được, hơi giống vị canh cà chua nấu thịt bò, đương nhiên chỉ hơi giống, gia vị rất ít nên không thể so sánh, bất quá còn hơn cả ngày chỉ ăn thịt nướng nhiều.

Ít ra cả nhà đầy thơm mùi thức ăn, thơm hơn mùi thịt nướng.

Chelsea và Ryan cũng bị mùi thơm này đánh thức, xoa mắt nhập nhèm, đi theo hướng mùi thơm.

Chelsea vừa mở cửa vừa hỏi: “Thơm quá. Em làm gì vậy?”

Mộ Sa thấy hai người đã thức, cười nói: “Hai người tỉnh rồi, mau rửa mặt đánh răng, ăn cơm đi.”

Hai người nghe mà sửng sốt, rừa mặt thì họ biết, nhưng đánh răng là cái gì?

Mộ Sa thấy hai người ngây ngốc, liền đưa cho một ít trái cây có vị bạc hà, cứ gọi nó là quả bạc hà đi. Chỉ dẫn: “Cắn một cái, ngậm trong miệng.”

Hai người không hiểu làm theo, một lát


The Soda Pop