nh nhẹn bám vào cổ hắn, vươn lưỡi liếm trái cổ, vừa liếm vừa thở dốc: “Không dám... Ư... Không dám nữa... Chelsea... tha cho em đi... sau này em chỉ để anh ôm thôi... A... Ông xã...”
Một câu chỉ để cho anh ôm, Chelsea mà lòng lâng lâng, lại tham lam truy hỏi: “Cũng chỉ cho anh vào, chỉ cho anh làm?”
Mộ Sa chỉ mong hắn mau hạ hoả, không cần biết hắn nói gì, tất cả đều ngoan ngoãn lặp lại: “Ừm... Chỉ cho anh vào, cho anh làm thôi.”
Chelsea hài lòng, cúi đầu ngậm tai cô hỏi: “Anh đâm vào em có sướng không?”
“Su... sướng, Chelsea, ông xã... anh thật lợi hại... Thật mạnh... Làm em thật sướng, ưuu...” Kích thích quá nhiều làm Mộ Sa bắt đầu mê loạn, quẩy đầu lung tung, đột nhiên một chỗ nhạy cảm nhất trong hoa huyệt bị Chelsea đẩy mạnh, Mộ Sa không kìm chế nổi, run rẩy lên đỉnh.
Chelsea dường như cũng phát hiện ra cái gò nhỏ bất thường, lúc cô đang run rẩy trong cao trào liền không ngừng đẩy mạnh vào vài cái, nhiều lần chạm đến cái gò đó.
“A... Đừng... Đừng đụng chỗ đó... aaa...” Mộ Sa vì đã lên đỉnh nên càng thêm nhạy cảm, không chịu nổi kích thích như thế, lắc đầu không ngừng kêu la, tay đấm đẩy lung tung, hai chân trên lưng hắn càng vòng chặt, muốn ưỡn người về sau trốn hắn, nhưng không biết thế nào mà cô lại ưỡn về phía hắn, hứng hết va chạm của hắn.
Mộ Sa bị kích thích chồng chất, rất điên cuồng, cố co rút lại không biết là muốn đẩy hắn ra, hay muốn hút hắn vào càng sâu. Thân hình trắng mịn mềm dẻo như rắn vặn vẹo trong ngực hắn.
Chelsea cũng không chịu nổi đợt co rút của cô, bị cô hút vào mà cởi giáp quy hàng, gầm nhẹ hung hăng đâm vào lần nữa, để lên chỗ nhạy cảm nhất phun ra.
Sau khi yên tĩnh, Chelsea tựa như không hài lòng với mình, sao nhanh như vậy đã bị cô làm cho ra, bàn tay xoa xoa mông cô không rút gậy thịt đã mềm ra.
Mộ Sa cuối cùng cũng bình tĩnh lại, chợt nhớ ra, các tộc nhân còn chờ Chelsea ra giúp Ryan cất nha, còn hắn lại giữ cô trong nhà mà ân ái, thật là kì cục.
Nên đẩy hắn ra, thúc giục: “Chelsea, người trong tộc chờ anh ra giúp Ryan kìa, anh mau lấy ra đi.”
Chelsea cũng biết không thể chậm trễ hơn nữa, buông cô ra, vừa kéo da thú quấn lên, vừa chán nản nói: “Vật nhỏ, buổi tối về tiếp tục trừng trị em.” Nói xong đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng hắn rời đi Mộ Sa khóc không ra nước mắt, cô không làm gì mà, sao lại muốn trừng trị cô.
Xoa nhẹ cái eo đau mỏi, Mộ Sa chậm chạp đứng lên, đến phòng tắm rửa ráy sơ, cô định ra xem có gì giúp được không, dù sao nhà Ryan là vì cô mà bị cháy.
Mới đi hai bước thấy bụng nằng nặng đau, tay đưa lên xoa xoa, hơi lo âu không biết có phải tại tên sư tử thúi kia làm không nữa. Lại nghĩ ngay đến, nguy rồi, hình như cái đó của cô sắp tới, mỗi tháng cô đều chậm vài ngày, ở đây không có lịch, cô cũng không nhớ lắm mình đã đến đây bao lâu, bất quá cảm giác này chắc nó rồi.
Cô quên bẵng chuyện này, làm sao lo liệu đây, ở đây không có băng vệ sinh hay cái gì tương tự.
Cuối cùng thật sự không còn cách nào, đành phải lấy da thú, xé hai cái lỗ phía trên, rồi xỏ chân vào, kéo lên eo, lấy sợi dây khá mềm cột những phần dư ra thành một cái gút, làm một cái quần lót đơn giản, aiz, tạm thời mặc thế còn hơn không có, tuy chưa chắc hữu ích nhưng vẫn dễ chịu hơn là bị dính ra, nghĩ ngợi lại lấy hai miếng da thú hẹp dài để dưới đáy quần lót.
Khi Mộ Sa chuẩn bị xong đi ra, các thú nhân đã dọn sạch sẽ nhà Ryan, còn mang đến rất nhiều gỗ.
Chelsea và Ryan đang hướng dẫn các thú nhân vác mấy khối gỗ lớn đóng xuống đất, làm móng nhà vững chắc. Mộ Sa không dám qua quấy rầy, thấy bên cạnh còn mấy thú nhân giống cái, cầm thùng nước, bát nước gì đấy, chắc là đem nước cho thú nhân giống uống.
Mộ Sa làm gan đi qua, chào hỏi bọn họ: “Xin chào mọi người, tôi là Mộ Sa.”
Mấy thú nhân giống cái đều quay nhìn cô, hờ hững gật đầu lại, lại quay đi.
Mộ Sa trong một lúc thấy rất đả kích, xấu hổ đứng đó không biết nên nói gì cho phải.
“Mộ Sa hả, cô cũng tới rồi.” Đột nhiên phía sau Mộ Sa có tiếng gọi, làm cô sửng sốt, nhìn lại hoá ra là Ivey.
Ngượng ngùng gật đầu chào hắn, nhẹ giọng: “Ivey, xin chào.”
Ivey nghe vậy cười dịu dàng, vừa đến gần cô vừa nói: “Cô còn nhớ tên tôi à. Chelsea chỉ giới thiệu một lần, tôi còn tưởng cô không nhớ chứ.”
Mộ Sa xấu hổ cười cười, nghĩ bụng sao có thể không nhớ được chứ, chuyện xấu hổ như thế thật sự làm cô nhớ rất rõ.
Ivey thấy cô xấu hổ, nói sang chuyện khác: “Sau này, cô muốn ra ngoài hái trái dại thì gọi tôi. Tôi đi với cô, hai người đi chung cho vui, một mình tôi chán quá.”
Mộ Sa nghe vậy, mắt sáng lên, hân hoan hỏi: “Thật vậy à? Vậy tốt quá rồi. Ivey cám ơn cậu nha.”
Ivey nghe cô nói thế, nở nụ cười: “Cô cám ơn gì chứ, có phải chuyện gì lớn lao đâu.” Tuy nói do Chelsea đặc biệt chạy tới nhờ hắn, bất quá hắn đối với giống cái nhỏ nhắn này vẫn rất tò mò, có thể làm Chelsea nhờ vả hắn, còn làm Ryan vì cô ta mà nhà cũng đốt. Xem ra người này không đơn giản. Hai thú nhân giống đực dũng mãnh nhất trong tộc, đều bảo vệ cô ta.
Kì thật dù là lục mãng nhưng chỉ vừa nở ra, lực sát thương còn rất yếu, với thân thủ của Ryan muốn giết nó không phải là