ầu thẹn thùng, hắn lại thích xem dáng vẻ thẹn thùng của cô, lại trêu: “Sao vậy, hôm qua còn kéo anh, nói anh mạnh lên, bây giờ thoả mãn rồi không ngó ngàng đến anh, còn mắng anh hư hỏng. Hử?”
“Chelsea... xin anh, đừng nói nữa mà!” Mộ Sa xấu hổ dúi mặt vào đống da thú trên giường, ấp úng năn nỉ.
“Ha ha... Gì em cũng làm hết rồi, lại không cho anh nói sao, vật nhỏ?” Chelsea bị cô chọc cười, tay không ngừng xoa vuốt người cô, làm Mộ Sa thẹn run rẩy cả người.
“Đừng, Chelsea, em còn đau.” Cảm giác tay hắn càng lúc càng đi xuống, Mộ Sa chẳng màng mắc cỡ, ôm tay hắn chặn lại.
“Tiểu bảo bối của anh, chúng ta tắm rửa ăn cơm, nhé?” Chelsea vừa rồi thừa dịp cô còn ngủ đã kiểm tra, hai chỗ phía dưới quả thật sưng phù, bằng không hắn cũng chả nằm buồn chán đến thế.
“Ừm.” Nghe hắn dùng ngữ điệu yêu chiều gọi cô tiểu bảo bối, Mộ Sa thẹn vô cùng, bất quá trong lòng lại rất ngọt ngào.
Chelsea rất đàng hoàng tắm cho Mộ Sa, còn thoa thuốc giảm sưng, đương nhiên là cái hộp không chứa “tình quả”, hắn định vứt sạch, nhưng nhớ đến hương vị mất hồn hôm qua, thật sự có chút tiếc rẻ, biết đâu có ngày lại dùng đến nên lặng lẽ cất kĩ.
Hai người ăn cơm xong, không chuyện gì làm, bèn nằm trên giường tán gẫu, Chelsea lại khó chịu, bàn tay không ngừng xoa trên người cô cũng dần dần càng lúc càng mạnh.
Mộ Sa biết hắn lại muốn nữa nhưng người cô bây giờ mệt mỏi vô cùng, hai nơi ở dưới đều chưa hết sưng, căn bản không thể tiếp nhận hắn, ngẫm lại hai người cả ngày làm ổ trong phòng cũng không phải cách, không biết chừng nào mới qua mùa mưa, chỗ này không có cái gì giải trí, mà thú vui lớn nhất của Chelsea là bắt nạt cô, không được, cô phải mau nghĩ cách, bằng không chưa qua mùa mưa, cô đã bị Chelsea hại chết.
Nghĩ thế rồi chặn bàn tay Chelsea lại, nhỏ nhẹ: “Chelsea, anh đi gọi Ivey với Sander đến đây chơi đi được không, em dạy mọi người chơi mạt chược.”
“Mạt chược là cái gì?” Chelsea không hiểu.
“Anh gọi họ đến đi, chờ họ đến rồi, em giải thích mọi người cùng nghe luôn.” Mộ Sa ra sức đẩy hắn, thúc giục hắn đi nhanh nhanh.
Chelsea miễn cưỡng đứng dậy đi gọi người, Ivey và Sander tới rất nhanh, hai người họ cũng rảnh đến phát chán, vừa nghe Mộ Sa muốn tìm họ đánh mạt chược gì đó tuy cũng không biết đó là cái gì, nhưng hai người đều rất hào hứng.
Mộ Sa thấy cả hai đã đến, kéo họ với Chelsea dùng gỗ làm thành bộ mạt chược trước, sau đó mới giảng giải quy tắc chơi, rồi lấy trái cây làm tiền đặt cược, bốn người ngồi vào chỗ.
Chơi được mấy ván, Mộ Sa liền rầu rĩ, lẽ nào thú nhân ở dị giới này chẳng những dáng người cao lớn, ngay cả chỉ số thông minh cũng ‘cao lớn’ luôn sao, đáng lẽ tứ chi phát triển thì đầu óc phải đơn giản mới đúng chứ, nhưng nhìn đống trái cây bên cạnh họ kìa, bên cô lại ít nhất, cô là sư phụ mà, cô là người từ thời văn minh hiện đại hơn nơi đây mấy ngàn năm lận, vậy mà cô thua thê thảm nhất, chơi cả buổi rồi mà chả ù được lần nào, đang ai oán thì nghe bên kia lại hét lên:
“Ù rồi. Cùng màu, chung trái cây, chung trái cây, đúng rồi Mộ Sa, cùng màu thì được mấy trái ha.” Ivey ù cùng màu, hưng phấn không thôi, vươn tay gom trái cây của ba nhà còn lại.
Trời ạ, có còn thiên lý không trời, cậu ta không nhớ thắng một ván thu được bao nhiêu trái cây, vậy mà có thể nhớ rõ làm sao để ùđược, được rồi, dù là thời gian đầu cô mới học cũng không nhớ khi thắng phải tính bao nhiêu tiền, nhưng họ học không khỏi nhanh quá rồi, cô mới nói qua một lần mà đã nhớ được kĩ thuật ù bài, lúc trước cô học mất mấy ngày, việc này làm cô nghi ngờ không biết có phải chỉ số thông minh của mình thấp quá rồi không.
Chelsea thấy trái cây bên Mộ Sa càng lúc càng ít, sắc mặt càng lúc càng khó coi, đành phải giải vây: “Tôi hơi mệt rồi, hôm nay ta chơi nhiêu đây thôi.”
Ivey chơi chưa đã, nhưng nghe Chelsea nói vậy cũng không tiện nói gì thêm, hẹn Mộ Sa ngày mai chơi nữa, rồi kéo Sander ôm chiến lợi phẩm hoan hỉ về nhà.
Họ vừa đi, Chelsea liền kéo Mộ Sa qua, để cô ngồi trên đùi hắn, rồi cúi đầu hôn lên môi cô, hạ giọng: “Trái cây trong nhà bị em thua nhiều như vậy, em nói xem anh phải phạt em sao đây? Hử?”
“Ông xã.” Mộ Sa buồn rầu lủi vô ngực hắn, chủ động vòng tay ôm quanh cổ hắn, buồn bực hỏi: “Anh nói coi có phải em ngốc lắm không?”
Chelsea vừa nghe liền cười hì hì, cúi đầu hôn cô đến khi cô thở hổn hển mới buông ra, cụng trán mình lên trán cô, rì rầm: “Ngốc.”
Mộ Sa bất mãn nhéo cổ hắn, giận dữ nói: “Anh mới ngốc, anh mới ngốc á.”
Chelsea cười ha hả, kéo tay cô xuống, đưa lên miệng hôn rồi mặt mày vui vẻ dỗ cô: “Anh ngốc, anh ngốc, được chưa, vợ anh thông minh nhất, còn biết hầm thịt, biết làm giày, còn trồng cây nữa, ai có được bà xã thông minh như anh đây? Hửm?”
“Hừ...” Mộ Sa hết giận, cũng đúng, ai thông minh như cô được chứ, chơi mạt chược thua hoài là do số cô đen thôi, không liên quan đến chỉ số thông minh, Mộ Sa tự an ủi mình.
Chelsea nhìn cô dựa vào lồng ngực hắn, mềm mại nhỏ nhắn, mặt còn hậm hực, biểu hiện thật sinh động, đột nhiên cảm thấy thật ấm áp, thật hạnh phúc, đây chắc chắn là cảm giác gia đình, trong lòng xao động, cọ lê
