ghĩ đến các trưởng lão cứ thúc giục, hắn cũng đau đầu, bây giờ còn dễ nói, dù sao cô tới cũng chưa lâu, nhưng đến mùa xuân nếu bụng cô vẫn không có động tĩnh gì, không chừng các trưởng lão sẽ họp lại bàn bạc đối sách, lúc đó lại khó tránh khỏi phiền phức, aizzz...
Nhưng nghĩ lại cũng không sao, cùng lắm thì hắn không làm tộc trưởng, quá lắm nữa thì hắn đưa Mộ Sa đi chỗ khác sống.
Vừa nghĩ như thế, bất quá hắn là tộc trưởng thì phải tìm phúc lợi cho người trong tộc, nên kéo da đắp cho Mộ Sa, ngồi dậy đến phòng tắm rửa mặt sơ, mở cửa đi ra.
Nếu bây giờ hắn không có cách nào sinh ra đời sau, thì phải giúp những người đơn lẻ tìm được bạn đời, để bọn họ sinh ra thật nhiều đời sau cũng tốt, vậy thì hắn không đến nỗi bị động về phía trưởng lão.
Mộ Sa khi tỉnh lại thì trời đã chiều, Chelsea không biết đi đâu, cô đau nhừ người, vừa nhúc nhích đã khó chịu muốn khóc.
Lăn qua lộn lại trên giường một hồi, đói bụng hết chịu nổi mới miễn cưỡng bò dậy, cô không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình không được ăn cơm, dù sao từ lúc mùa mưa đến giờ, Chelsea cứ ức hiếp cô, để cô đói bụng mãi.
Tìm đại trái cây ăn lót dạ, rồi lê thân thể yếu ớt đến phòng tắm, cuối cùng mới có cảm giác được sống lại.
Chelsea không ở nhà, cô nhìn quanh, cảm thấy rất trống vắng, rất muốn được gặp hắn, nhận ra mình nghĩ thế, Mộ Sa đỏ mặt, sao cô giống như cô bé mới lớn biết yêu vậy, một phút không gặp đã thấy nhớ.
Nhưng thẹn thì thẹn, cô vẫn không nén nổi nỗi nhớ, sửa sang bản thân xong ra ngoài tìm hắn.
May trời mưa không lớn, còn mấy thú nhân ở ngoài đi lại, Mộ Sa hỏi đại một người mới biết Chelsea đang ở khoảng đất trống trong thôn.
Lúc Mộ Sa đến nơi không khỏi bị cảnh tượng trước mắt làm hoảng sợ, cô mới thức trễ chút thôi, thay đổi thế này thì lớn quá rồi.
Trên khoảng đất trống dựng một cái chòi lớn cách đất rất cao, cái này chưa làm Mộ Sa giật mình nhất, làm cô hết hồn nhất là người trẻ tuổi trong thôn đều tụ tập ở đây, bốn năm người một bàn chơi mạt chược.
Trời ạ, đây đúng là sòng mạt chược mà, khiến cô có cảm giác không gian rối loạn.
Chelsea đang cúi đầu dạy một thú nhân cách chơi, đột nhiên như có linh cảm, nghiêng đầu qua, thấy Mộ Sa đứng ngây ở cửa.
Nhếch miệng kêu Ivey đang dạy ở bàn khác để cậu ta dạy thú nhân kia tiếp, còn mình thì bước đến cạnh Mộ Sa, kéo cô vào lòng, dịu dàng dò hỏi: “Dậy rồi, em ăn gì chưa?”
“Ưm...” Mộ Sa máy móc gật đầu, chỉ cảnh làm cô mơ hồ, không thể tin hỏi: “Anh làm?”
Chelsea nhìn dáng vẻ cô ngây ngốc, thật sự đáng yêu, không kiềm nổi cúi xuống hôn cô thật sâu, lúc cô thở hổn hển mới buông ra, nhìn những thú nhân mới tới mặt mày hưng phấn, tự hào nói: “Thế nào, chồng em thông minh chứ.”
Mộ Sa nhìn theo mắt hắn thì mới phát hiện, bên cạnh giống cái thú nhân ở Hồ tộc đều có một thú nhân giống đực chưa có bạn đời ngồi kèm, nhất thời hiểu ra.
Hoá ra Chelsea có chú ý đến. Quả nhiên là thông minh, cứ chơi đùa thế này, nói không chừng sẽ nảy sinh tình cảm luôn.
Cô cười khẽ khen ngợi: “Ông xã à, anh giỏi quá.”
Chelsea được cô khen ngợi mặt mày hớn hở, cúi xuống cụng trán cô cọ cọ, làm nũng: “Bà xã, anh muốn thưởng, em phải hôn anh.”
Mộ Sa muốn né tranh nhưng khoé mắt lại liếc thấy Philo ở cách đó không xa đang nhìn về hướng này, thế là đổi ý, kiễng chân hôn lên môi hắn một cái.
Chelsea hài lòng, kéo cô tìm bàn đá thú nhân đang thua thảm hại ra, hai người ngồi xuống chơi tiếp.
Có tấm gương số đen của Mộ Sa nên Chelsea ngồi chơi chính, Mộ Sa chỉ ngồi cạnh coi ké, Chelsea một tay xào bài, một tay vuốt ve hông cô, dáng vẻ ngọt ngào làm người ta ao ước.
Chơi chưa được lâu, Mộ Sa cảm thấy đói bụng, thuận tay lấy trái cây trong đống trái cây bên cạnh lên cắn một miếng.
Chelsea thấy cô ăn tiền thắng bạc, cười khẽ hỏi nhỏ: “Sao vậy, em đói hả?”
Mộ Sa gật đầu, nuốt miếng cuối cùng, lầm bầm than oán: “Không biết tại ai nữa, làm hại em hai ngày nay chưa ăn được gì, hôm nay cũng mới ăn trái cây thôi, không đói được sao.”
Chelsea nghe xong cười nói: “Được rồi, là lỗi của anh, lần sau sẽ nhớ cho em ăn chút gì đó, bên kia có thịt nướng, anh đi lấy cho em, em chơi thay anh đi.”
Nói rồi nhỏm dậy thì bị Mộ Sa giữ lại: “Anh chơi tiếp đi, tự em đi lấy.” Nếu cô ngồi chơi, cô sợ mình thua sạch mớ trái cây này mất.
Thấy cô đứng lên Chelsea cũng không nói gì, dù sao chỉ mấy bước, hắn ngước lên là đã thấy cô.
Không biết ai lại chu đáo thế này, cập sát vách là cái bàn rộng dài, trên mặt bàn để rất nhiều thịt thú nướng vàng ươm với nước uống, các thú nhân chơi mà đói bụng thì lúc nào cũng có đồ ăn.
Ngửi mùi thịt nướng, Mộ Sa lấy cái chén gỗ, trên mỗi khối thịt đều cắt một miếng bỏ vào chén, không đợi đi về chỗ ngồi đã ăn, cô thật sự là đói lắm rồi.
Ăn được mấy miếng, cảm thấy hơi khát, cầm chén nước uống một hơi, uống xong mới nhận ra, quay đầu nhìn thì thấy Ryan đang đứng cạnh, tay còn giữ tư thế chuyển chén nước.
Mộ Sa bỗng nhiên thấy lúng túng, thả cái chén không vào tay hắn.
Ryan cười nhẹ, dịu dàng hỏi: “Uống nữa không?”
Mộ Sa lắc đầu, mím môi nhìn hắn không biết phải nói gì.
Ryan nở nụ cười cô đơn, tự giễu: “S