The Soda Pop
Ông Xã Hung Dữ

Ông Xã Hung Dữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323413

Bình chọn: 9.00/10/341 lượt.

coi, nhưng khi các thành viên trong ban quản trị nhìn thấy cô gái cũng chạc tuổi con gái mình đang sợ xanh mặt cũng thật sự không đành lòng nói ra lời trách móc nặng nề, mỗi người đều chỉ cười an ủi mấy câu.

Huống chi chuyện như vậy đã không phải là lần đầu tiên. Thân là nguyên lão của công ty nên bọn họ cực kỳ hiểu rõ hai đứa trẻ Thiện Dục Dương và Đường Hiểu Huyên này. Trong tập đoàn Vũ Dương, thư ký Đường không hề che giấu sự ái mộ với tổng giám đốc Thiện chút nào, chỉ cần Thiện Dục Dương ở đây, Đường Hiểu Huyên nhất định sẽ mất hồn mất vía. Cả công ty ai cũng nhìn ra nên mọi người đã sớm hình thành thói quen rồi.

"Thư ký Đường không cần xin lỗi đâu, chuyện này cũng không có gì, chúng tôi cũng cảm thấy có chút mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi một chút cũng tốt."

"Đúng vậy, đúng vậy." Các thành viên ban quản trị nở nụ cười, mang theo ánh mắt nhìn đứa trẻ an ủi cô mấy câu sau đó lần lượt rời đi.

Đường Hiểu Huyên duy trì khuôn mặt tươi cười cho đến khi tất cả mọi người đều đã đi ra ngoài. Đợi đến lúc cả một phòng họp lớn như vậy chỉ còn lại một mình cô, hơi sức cả người cô đều như thể bị hút cạn, trong đầu chỉ còn ánh mắt tức giận của Thiện Dục Dương. Đường Hiểu Huyên buồn rầu ngồi ‘phịch’ xuống ghế làm việc, cô thật sự muốn đập cho cái đầu của mình mấy cái.

Rõ ràng đã nói là phải quên nhưng cuối cùng lại quên không được. Dường như tình hình ngày càng không ổn, rốt cuộc cô nên làm gì bây giờ?

◎◎◎

Đường Hiểu Huyên sửa sang tài liệu, ổn định cảm xúc của chính mình xong mới trở lại phòng làm việc của tổng giám đốc sau khi đã che giấu sự lo lắng.

Thiện Dục Dương ghét nhất bộ dạng khóc lóc của cô, mỗi lần cô vừa chuẩn bị khóc là anh lại cau mày, trừng mắt. Cô cũng không muốn trong cùng một ngày lại đắc tội với người đàn ông này lần nữa. Nghĩ như vậy, Đường Hiểu Huyên ép mình lộ ra một khuôn mặt tươi cười.

Thiện Dục Dương xem tài liệu một cách không tập trung nên lúc cửa bị đẩy ra liền ngẩng đầu lên trong nháy mắt. Anh nhìn Đường Hiểu Huyên dùng bộ dạng vừa dè dặt vừa như sắp lên đoạn đầu đài đi tới, ánh mắt của anh dừng lại trên người cô mấy giây, thấy rõ ràng mắt cô đỏ hoe, biết cô lại khóc, trong lòng vừa buồn bực vừa phiền, buồn bực kỳ quái mà không sao nói lên lời.

"Anh Dục Dương. . . . . ." Đường Hiểu Huyên bước từng bước nhỏ đến, đầu cúi thấp đứng đó như thể đứa trẻ làm sai đang đợi để bị phạt

"Đừng gọi ‘anh Dục Dương’ nữa." Thiện Anh Dục Dương cau mày, cố gắng để cho giọng điệu của mình nghe bình tĩnh một chút, "Thư ký Đường, tôi đã từng nói với em là khi làm việc phải cẩn thận, không thể phạm sai lầm, còn nữa quan hệ của chúng ta ở công ty là ‘cấp trên cấp dưới’, hãy dùng tôn xưng chứ không phải là tên gọi riêng."

"Em biết rồi, em sẽ sửa."

"Đã nói với em rất nhiều lần rồi, tôi còn có thể tin tưởng em nữa sao?" Thiện Dục Dương nghĩ tới mấy ngày qua cô liên tiếp ba lần bốn lượt phạm sai lầm mà chỉ biết im lặng, "Gần đây sao vậy? Hồn vía lên mây à, làm chuyện gì cũng phạm sai lầm."

Đề tài này đối với Đường Hiểu Huyên mà nói là một trận sét đánh, khiến cô nổ tung hồn phi phách tán. Cô vội vội vàng vàng lắc đầu, "Không có không có, gần đây không hề xảy ra chuyện gì hết, em rất khỏe."

Biểu hiện chột dạ như vậy ngay cả người ngu ngốc cũng có thể nhìn ra là có vấn đề. Nhưng cô đã không muốn nói, mà người như Thiện Dục Dương lại không có thói quen ép buộc Đường Hiểu Huyên làm chuyện cô không thích, nên không hỏi dồn, "Em nên điều chỉnh tâm trạng cho tốt đi."

Đường Hiểu Huyên cúi thấp đầu đồng ý, các ngón tay xoắn vặn vào nhau biểu lộ sự lo lắng của cô, "Vâng."

Thiện Dục Dương nhìn bộ dạng cô như thể cô dâu nhỏ bị ức hiếp, tim liền lập tức mềm nhũn, nhưng sau một giây mềm lòng khó hiểu của chính mình mà anh không khỏi càng thêm phiền não. Anh lớn tiếng nói với Đường Hiểu Huyên: "Nếu như lần sau còn tái phạm thì em hãy rời khỏi công ty đi!"

Câu nói như vậy đối với Đường Hiểu Huyên mà nói không khác nào ‘sét đánh giữa trời quang’. Cô đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt tất cả đều là hoảng sợ, "Anh Dục Dương." Cô biết mình sẽ bị mắng, nhưng không thể ngờ sẽ nghe thấy câu nói như vậy, như thể tất cả mọi chuyện không tốt đều ập xuống đầu cô, khiến cô không còn hơi sức để chịu đựng.

Cô giật mình, sự kinh hoàng nơi đáy mắt làm cho mọi người không ai có thể vô tâm mà không mềm lòng, nhưng cứ nghĩ đến những khuôn mặt cười như không cười của các thành viên hội đồng quản trị mà Thiện Dục Dương đành phải bức bách mình cứng rắn.

Từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tâm ý của Đường Hiểu Huyên đối với mình Thiện Dục Dương không phải là không biết, thậm chí chuyện Đường Hiểu Huyên theo đuổi Thiện Dục Dương, tất cả bạn bè và mọi người trong công ty anh đều biết.

Được một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi như vậy ái mộ, đại đa số đàn ông đều rất đắc ý, nhưng Thiện Dục Dương lại không giống như vậy. Anh rất tức giận, cảm giác như mình trở thành trò cười, bởi vì tất cả mọi người đều nói với anh cùng một câu: cậu nên thích cô gái ấy, cô ấy yêu cậu như vậy, cậu cũng phải đáp lại với tình yêu giống như thế, vậy mới công bằng. Cũng chính bởi vì