The Soda Pop
Ông Xã Quaí Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quaí Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210130

Bình chọn: 7.5.00/10/1013 lượt.

ẻ hơn, cô bỏ qua các màu khác lựa rèm cửa sổ màu hồng, đặt kích thước như đã hỏi vú Vương, Cố Chiêu Ninh thanh toán tiền đặt cọc rồi hẹn sáng hôm sau tới lấy.

Cố Chiêu Ninh còn cao hứng chọn ga giường màu trắng sữa bên trên đều là hoa văn cánh đào màu hồng nhạt, cùng một lô đồ linh tinh khác thành một đống lớn.

Bọc lớn bọc nhỏ từ chợ đi ra, tài xế vội vàng đỡ trên tay Cố Chiêu Ninh.

Mệt chết đi được! Cố Chiêu Ninh ngồi trong xe không ngừng thở hổn hển, sớm biết thế này mang theo tảng băng tới. Hộ vệ Hoắc gia Cố Chiêu Ninh đều gọi là tảng băng, bởi vì họ chẳng lộ ra cảm xúc gì cả.

Về đến nhà, Cố Chiêu Ninh thấy Bà nội Hoắc kinh ngạc nhìn cô mua một đống đồ, cô liền uống một hơi hết cốc nước rồi kể cho bà nội nghe.

“Bà nội, con muốn đổi lại màu sắc trong phòng”

“Ừ… Hả?” Bà nội Hoắc gật đầu một cách máy móc rồi đột nhiên giật mình nhìn về phía Cố Chiêu Ninh, việc lớn rồi, lần này nên làm gì? Bà lại không thể nói không được, nhưng nếu để cô thật sự thay đổi màu sắc trong phòng thì… Theo tính khí thằng cháu trai, sẽ tuyệt đối không tha cho đứa nhỏ này.

“Bắt đầu làm việc” Không chờ bà nội Hoắc nội đồng ý, Cố Chiêu Ninh vội vàng phân công người hầu trong nhà cùng nhau làm. Vách tường và ghế salon trong phòng Hoắc Thương Châu màu trắng sữa, tạm thời không cần động tới, những thứ khác cô một mực đổi hết. Cô còn mua mấy cái gối ôm nhỏ họa tiết hoạt hình để trên ghế salon, trên giường lớn cũng mua cái cái to hình ghế Teddy.

Ngày hôm sau, rèm cửa được mang tới, Cố Chiêu Ninh vội vàng sai người thay, đổi xong Cố Chiêu Ninh nhìn lại kiệt tác của mình, chống nạnh cười hài lòng.

“Thiếu gia đã về”, một cô hầu nữ chạy vào báo cáo cho Cố Chiêu Ninh, họ đều sợ hãi không biết thiếu gia có chấp nhận việc này không, trước kia phòng ngủ của thiếu gia, ngày cả một khung ảnh cũng không cho phép họ thay đổi, nếu nhìn thấy phòng như thế này… sẽ thế nào đây?

“Về thì về! Không phải sợ! Có ta bảo kê” Cố Chiêu Ninh vỗ ngực buông một lời thề son sắt.

Hoắc Thương Châu trở về liền nghe bà nội nói Cố Chiêu Ninh đã dọn dẹp lại phòng, nhìn bà nội ậm ừ là anh biết không có cái gì tốt đẹp rồi, Hoắc Thương Châu khí thế hung hăng đi lên tầng, Lôi Ảnh biết thiếu gia đang nổi giận, anh đổ mồ hôi hột thay cho cái người cả gan kia. Nếu cô thật động vào đồ vật quý báu nhất của thiếu gia xem như mạng nhỏ của cô khó giữ rồi, Lôi Ảnh vô cùng lo lắng vội vã đi theo Hoắc Thương Châu đi lên…



“Chuyện gì xảy ra đây? Hả?” Hoắc Thương Châu vừa bước vào cửa đã nhìn thấy một

phòng toàn màu hồng phấn, anh đương nhiên là biết Cố Chiêu Ninh làm, chỉ có điều anh căn bản không muốn nói chuyện với cô, trực tiếp mắng mỏ cô

hầu gái đang đứng run bắn gần đấy.

“Anh lớn tiếng cái gì? Là tôi

làm đấy!” Cố Chiêu Ninh khoanh tay nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tức giận của Hoắc Thương Châu, chẳng qua là đổi một ít đồ, có cần phải hung giữ

đến thế?

“Cô?... Cô là cái thứ gì? Ai cho phép cô động vào phòng

của tôi?” Hoắc Thương Châu nhíu mày, được lắm cái cô nàng cả gan này,

anh không tìm cô tính sổ, cô ngược lại chủ động tìm tới.

“Tôi

không phải là thứ gì á… Tôi là người! Người đương nhiên là có quyền tự

chủ rồi, với lại đây cũng là phòng của tôi!” Cố Chiêu Ninh căn bản không sợ anh, cho rằng cô dễ bị dọa à? Cả ngày chỉ biết bày ra khuôn mặt thúi dạy dỗ người khác, đàn ông kiểu gì!

“Người đâu! Lôi người đàn bà chanh chua này ra ngoài cho ta”

“Xem ai dám động đến ta a! Cẩn thận ta cho biến thành thái giám!” Cố Chiêu

Ninh nhấc một chân lên ghế, tay chỉ vào đám người đang đứng sau lưng

Hoắc Thương Châu.

Hoắc Thương Châu vô cùng giận, nhưng đối với

một cô gái, anh cũng không thể động thủ, nhưng nhìn một lúc anh cũng cảm thấy bực, người đâu từ đầu tới chân chẳng có tí nữ tính nào, thật không biết bà nội sao lại chọn cô.

Bọn thuộc hạ không người nào dám

động đậy, có ai không biết thiếu phu nhân này là do lão phu nhân lựa

chọn. Cân nhắc một hồi, chân đã bước ra cũng đành rụt lại.

“Được

lắm!” Hoắc Thương Châu nửa ngày không thấy tên nào động đậy, anh quay

đầu nhìn Lôi Ảnh, ngay cả hắn ta cũng cúi đầu, thế là bọn họ không dám,

vậy anh phải tự thân vận động rồi.

Hoắc Thương Châu cười tà ác, từng bước từ từ tiến lại gần Cố Chiêu Ninh…

Cố Chiêu Ninh luống cuống, ánh mắt người đàn ông này thật… Anh ta định làm gì? Muốn có ý đồ gì với cô? Thu hồi bộ dạng oai phong lẫm liệt vừa rồi, Cố Chiêu Ninh chột dạ bắt đầu lùi về phía sau, tay còn gắt gao túm cổ

áo mình.

“Anh anh anh… muốn làm gì? Anh đừng có tới đây…Tới nữa

là tôi hét lên đấy.” Cố Chiêu Ninh thấy sắp bị bức chết nhìn chằm chằm

Hoắc Thương Châu, lòng vô cùng ngổn ngang. Cô cái gì cũng không sợm chỉ

sợ anh ta không nói gì, rốt cuộc muốn làm gì a? Cảm giác đã chạm vào

vách tường, Cố Chiêu Ninh nhắm chặt mắt, quay đầu sang một bên, cô cảm

thấy Hoắc Thương Châu đứng rất gần mình, ngay cả hơi thở của anh cô cũng cảm nhận được.

Lôi Ảnh chứng kiến màn này, môi mấp máy, phẩy tay bảo đám người đằng sau đi ra ngoài, anh cũng lui ra khỏi phòng.

Thì ra cô cũng biết sợ? Không phải vừa mới rồi còn bày ra