Old school Swatch Watches
Ông Xã Quaí Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quaí Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212105

Bình chọn: 8.00/10/1210 lượt.

n tay đang ôm eo mình nhẹ nhàng hỏi: “Sao thế?” Hôm nay anh không phải đi gặp Thiên Mộng Tuyết sao? Thế… kết quả thế nào? Cố Chiêu Ninh muốn hỏi nhưng lại không dám, cô sợ câu trả lời sẽ khiến mình thất vọng.

“Hôm nay em làm gì mà về trễ như vậy?” Hoắc Thương Châu không trả lời câu hỏi của cô, anh dịu dàng nhắm mắt, tựa đầu vào cổ hít hà mùi hương của cô.

Cố Chiêu Ninh không biết sao anh lại đột nhiên hỏi câu này, cô cười, gỡ tay anh ra xoay người lại, ôm chặt cổ anh: “Đi hẹn hò”. Cô nửa đùa nửa thật như muốn trừng phạt anh.

Anh mím môi nhìn cô, tay đặt trên eo cô vuốt ve: “Hả? Với ai”

“Với người yêu”. Cố Chiêu Ninh tiếp tục đùa cợt, nói xong cô buông tay cầm cốc nước lên uống.

Hoắc Thương Châu đút tay vào túi, dựa vào cạnh cửa, hồi lâu mới nói: ‘Cùng Bạch Hiên Dật sao.”

“Phụt! Anh theo dõi em?”Ngụm nước vì lời nói của Hoắc Thương Châu mà phun ra ngoài, cô chùi miệng, mặt kinh ngạc nhìn anh, nếu không theo dõi thì sao biết cô đi với Bạch Hiên Dật, cô tin là không phải Bạch Hiên Dật nói.

Cho dù Hoắc Thương Châu có biết rõ thì cũng không có vấn đề gì, cô với Bạch Hiên Dật chỉ là bạn bè. Chỉ là lúc đầu Bạch Hiên Dật thích cô, anh biết và vừa rồi cô lại đùa giỡn với anh ta như vậy nên có chút luống cuống, nhìn Hoắc Thương Châu đang nhếch mép giận dữ, cô biết mình đã gây họa lớn rồi.

“Anh không làm việc đó, chỉ ngẫu nhiên nhìn thấy.” Hoắc Thương Châu gãi gãi lông mày thản nhiên nói.

“Anh nhìn thấy? Ở đâu?” Cố Chiêu Ninh mở to mắt chớp chớp kinh ngạc.

Ở đâu? Ở công ty em! Ở trong xe Bạch Hiên Dật! Thấy em thân thiết liếc mắt đưa tình với hắn ta! Làm anh bực mình!

Trong lòng Hoắc Thương Châu nghĩ vậy nhưng không thể nói ra, anh tin tưởng Cố Chiêu Ninh nhưng không tin Bạch Hiên Dật, dù sao làm bạn với Bạch Hiên Dật nhiều năm như vậy, tình cảm của hắn đối với Cố Chiêu Ninh thế nào, anh biết, một người không hề nghiêm túc như Bạch Hiên Dật lại nghiêm túc với Cố Chiêu Ninh, điều này khiến lòng anh chua chat.

“Được rồi, anh đói quá, nấu cho anh ăn đi.” Anh đợi từ 6h đến giờ, ngay cả nước cũng không uống…, ngu ngốc ngồi chờ cô, cô lại vui vẻ cười đùa ăn uống đến giờ mới về. Hoắc Thương Châu bỏ qua chủ đề này, nói một câu với cô rồi xoay người ra phòng khách.

“Ơ…” Định nói tiếp hưng nhìn thấy bóng lưng Hoắc Thương Châu cô lại không nói được gì, hôm nay anh rất kỳ lạ, từ ánh mắt đến cử chỉ đều kỳ lạ. 10h. Cô liếc ra bên ngoài, đã 10h rồi còn chưa ăn cơm? Vì vậy cô bận rộn nấu nướng.

Nửa giờ sau, Cố Chiêu Ninh bưng bữa điểm tâm lên bàn, cô ngồi đối diện Hoắc Thương Châu, nhìn anh: “Trong nhà không có đồ gì, anh ăn đi”. Nhìn cơm rang trứng trên bàn, Cố Chiêu Ninh khẽ mỉm cười với anh.

“Ừ, trông cũng ngon đấy”. Anh xúc một thìa hít hà, không biết là đói quá hay sao mà cảm thấy cơm này thạt thơm, trước giờ chưa từng được ăn, ăn một miếng, lông mày anh nhếch lên: “Không tệ, rất ngon”.

“Ngon hả? Sau này ngày nào em cũng nấu cho anh ăn.” Cố Chiêu Ninh nghe lời khen của Hoắc Thương Châu, vô cùng hài lòng, vui vẻ cười nói. Sau đó lại nhanh chóng nghiêm túc nhìn anh đang cắm cúi ăn: “Ngày kia Họp báo show thời trang của em, anh có đến không?”

Hoắc Thương Châu ngẩng đầu suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Ngày kia không có việc gì, anh sẽ đến”.

“Vậy… Thiên Mộng Tuyết có đến không?” Cô tự mang miền phức cho mình, nhưng anh chỉ muốn nghe anh nói sẽ không mang theo cô ta.

Nhưng mà…

Hoắc Thương Châu ngừng ăn, đặt thìa xuống, cầm giấy ăn lau miệng, nghĩ ngợi nửa ngày rồi nghiêm túc nói với cô: “Có”

Nụ cười cứng ngắc, cô không nghĩ rằng anh lại dứt khoát nói như vậy, cô tan nát cả cõi lòng, vẫn gượng cười giả bộ thản nhiên nói: “À, vậy tốt rồi, em sẽ để chỗ cho hai người” Nói xong, cô đứng dậy chạy đi.

“Em không định nghe anh nói hết à?” Hoắc Thương Châu biết cô nhất định lại hiểu lầm.

Cố Chiêu Ninh dừng bước, đôi tay siết chặt, còn gì để nói nữa, không phải đã nói xong rồi hay sao?

“Anh dẫn cô ấy đi cùng là vì em”. Hoắc Thương Châu thấy cô chịu nghe mình nói, chậm rãi đi tới.

“Vì em? Hoắc Thương Châu, sao anh có thể nói những lời như thế?” Cố Chiêu Ninh đã cố nén giận, nhưng cô đang nghe anh hùng hồn nói mang theo Thiên Mộng Tuyết là vì cô? Đây chẳng phải quá nực cười ư? Vợ cũ, bạn gái hiện tại gặp nhau không phải quá lúng túng? Không bận tâm Hoắc Thương Châu níu kéo, cô ra sức hất tay anh đi về phía phòng ngủ.

“Em nghe anh nói hết rồi tức giận cũng không muộn.” Hoắc Thương Châu sải bước lên kéo lại, rất nghiêm túc nhìn cô.

“Hoắc Thương Châu! Anh còn muốn em phải thé nào? Anh đi đi, em không muốn nói chuyện bạn gái với anh, em còn rất nhiều việc làm không hết.” Cố thoát khỏi cánh tay Hoắc Thương Châu, cô không quay đầu lại, hung hăng lao vào phòng ngủ, bổ nhào xuống giường.

Hoắc Thương Châu không đuổi theo, đứng tại chỗ nhíu chặt lông mày, anh mang Thiên Mộng Tuyết đi là có nguyên nhân, tất cả đều là muốn tốt cho bọn họ.

Cố Chiêu Ninh, anh rốt cuộc phải làm gì với em bây giờ………

Hoắc Thương Châu kéo lê thân thể mệt mỏi ra khỏi nhà Cố Chiêu Ninh.

Nghe tiếng sập cửa, Cố Chiêu Ninh tựa cửa phòng ngủ không chịu nổi ứ