hắn rất lo lắng, người ngoài cũng không thể nhìn thấy biểu cảm gì trên mặt hắn.
Cố Hành Sâm ngồi vững vàng đằng sau, tài xế liền quay đầu đi lên ngồi vào ghế lái khởi động xe.
Tốc độ xe rất chậm, chắc là Cố Hành Sâm đã cố ý dặn dò , sợ Cố Cảnh Niên tỉnh lại biết mình ở trên xe.
Niệm Kiều nhìn vào khuôn mặt đang thiếp đi của con trai trong ngực hắn, thanh âm nhẹ mảnh mềm mại, "Thật may là con không có sao."
Cố Hành Sâm một cái tay ôm lấy cô, thật lâu mới bật ra hai chữ: "Xin lỗi."
Niệm Kiều ngẩng đầu nhìn hắn, "Tại sao nói xin lỗi?"
Cố Hành Sâm cúi đầu ho nhẹ một tiếng, cũng không trả lời.
Dù sao hắn không muốn niệm kiều biết này tai nạn xe cộ có thể liên quan tới Nhậm Thiên Nhã , nếu không, cô sẽ càng thêm lo lắng cuộc sống về sau.
Niệm Kiều giơ tay lên ôm lấy mặt của hắn để cho hắn nhìn mình, trong mắt dò xét hỏi, "Tại sao nói xin lỗi? Em không có trách anh nha."
Cố Hành Sâm không nói gì, chỉ hơi hơi nghiêng đầu hôn tay cô, môi lạnh, ẩm ướt , mang theo xúc cảm dạt dào.
Niệm Kiều trong bụng mềm nhũn, mặc dù đoán không được tâm tư của hắn, nhưng là nhìn thấy hắn như vậy cô cũng cảm thấy đau lòng.
Chủ động tiến tới hôn hắn, bốn cánh môi chạm nhau, thật sâu cọ sát lẫn nhau trong chốc lát, cô mới thở dốc thở phì phò lui về phía sau, lại bị người khác chế trụ cái gáy, không dừng lại hôn sâu.
Niệm Kiều không dám động, chỉ sợ sẽ làm con trai tỉnh dậy, nhưng lại không thể dứt khỏi sự hấp dẫn của người đàn ông này, liền nhắm mắt lại ngoan ngoãn mặc cho hắn hôn.
Trong buồng xe một mảnh yên tĩnh, chỗ ngồi phía sau xe tràn đầy mập mờ.
————
Tại Nhậm gia, Nam Cung Trần thỉnh thoảng hướng về phía cầu thang liếc mắt nhìn, vẫn như cũ không nhìn thấy bóng dáng của Nhậm Thiên Nhã.
Buổi trưa Nhậm Thiên Nhã nói nhức đầu muốn đi ngủ, sau đó liền lên lầu, mãi cho đến buổi tối cũng không có xuất hiện.
Giơ tay lên liếc nhìn đồng hồ, cũng đã đến thời gian ăn cơm tối, cô thế nào còn không xuống?
Nam Cung Trần buông tạp chí trong tay, mới vừa đứng lên, cầu thang đột nhiên truyền đến thanh âm lười biếng của Nhậm Thiên Nhã, "Trần, em ngủ dậy thấy cả người thật sảng khoái."
Nam Cung Trần giương mắt nhìn, chỉ thấy Nhậm Thiên Nhã mặc một chiếc áo ngủ, ánh mắt mơ màng như vừa ngủ dậy đi xuống cầu thang.
Hắn chỉ cảm hít thở không thông, chỉ ngây ngốc đứng tại chỗ, không nhích động chút nào, toàn thế giới trong mắt hắn chỉ còn dư lại một Nhậm Thiên Nhã.
Nhậm Thiên Nhã nhìn hắn ngơ ngác nhìn mình, trên mặt không khỏi hiện vẻ mặt thẹn thùng, nói nhỏ: "Trần, anh làm sao nhìn em như vậy?"
Nam Cung Trần đột nhiên xoay người lại, lúng túng ho khan một tiếng, thời điểm đang không biết nói gì, điện thoại di động vang lên.
Hắn cầm lên nhìn, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, Cố Hành Sâm tìm mình?
Nam Cung Trần mới vừa nhận điện thoại còn chưa kịp mở miệng nói một câu, Cố Hành Sâm trực tiếp hỏi: "Nhậm Thiên Nhã có ở đó hay không?"
Nam Cung Trần nhìn về phía Nhậm Thiên Nhã một cái, ngay sau đó như không có việc gì nói: "Ở đây."
Cố Hành Sâm giọng nói lạnh, cho dù cách điện thoại di động, Nam Cung Trần cũng có thể cảm thấy trong lòng hắn đang tức giận.
"Nam Cung, chúng ta làm huynh đệ nhiều năm, cách hành xử của tôi anh đã hiểu rõ, có một số việc có lần đầu tiên, tôi tuyệt sẽ không cho phép nó xảy ra lần thứ hai."
Nam Cung Trần ngẩn ra, không hiểu mở miệng hỏi: "A Sâm, thế nào? Có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không?"
Cố Hành Sâm thanh âm bộc phát tức giận, "Hôm nay ba tôi cùng Niên Niên ra ngoài gặp phải tai nạn xe cộ."
Nam Cung trần mím môi không nói, thần sắc nhàn nhạt liếc qua Nhậm Thiên Nhã, ngay sau đó cầm điện thoại trực tiếp vào thư phòng, sau đó mới trả lời: "A Sâm, anh không phải hoài nghi tai nạn xe cộ hôm nay có liên quan tới tiểu Nhã chứ?"
Cố Hành Sâm cười lạnh một tiếng, "Về phần có phải có quan hệ hay không, ngày mai sẽ có thể biết."
Nam Cung Trần dĩ nhiên không nghi ngờ năng lực Cố Hành Sâm, chỉ là hôm nay Nhậm Thiên Nhã cả ngày đều ở nhà ngủ, mà hắn cũng ở lầu dưới suốt, đầu tiên là xử lý chút việc ở bên Italy, sau đó xem tạp chí, hắn dám tin chắc nói: Nhậm Thiên Nhã hôm nay không có đi ra ngoài!
Dĩ nhiên, cô có thể sai người khác đi làm chuyện này, trên đời này,có rất nhiều người sẽ vì tiền mà liều mạng.
"A Sâm, anh xác định chuyện này cùng tiểu Nhã có quan hệ sao? Cô ấy cả ngày hôm nay cũng không có ra cửa, tôi xác định!"
Nam Cung Trần vừa nói xong, thanh âm Cố Hành Sâm mang theo một tia nghi ngờ, "Cô ta hôm nay cả ngày đều ở nhà không có đi ra ngoài?"
"Đúng, buổi sáng chúng ta rời giường cùng đi chạy bộ, sau đó buổi trưa ăn cơm cô ấy nói nhức đầu liền lên lầu ngủ, tôi ở dưới lầu suốt, cô ấy thật không có ra cửa."
Cố Hành Sâm nhíu chặt mắt, Nam Cung Trần si mê Nhậm Thiên Nhã tới ức có thể nói dối hộ cô ta.
"Nam Cung, tôi cuối hỏi anh một lần cuối cùng, cô ta hôm nay thật không có ra cửa sao? Suy nghĩ kỹ càng trả lời tôi, tôi sẽ thử tin anh một lần này!"
Nam Cung Trần không trần chừ nói ngay: "Tôi xác định cô ấy hôm nay cả ngày cũng không có ra cửa!"
Hắn vừa dứt lời , bên kia lập tức liền n