XtGem Forum catalog
Phản Diện

Phản Diện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327590

Bình chọn: 8.00/10/759 lượt.

h, lạnh lùng ban ra một tuyên bố rợn người:

“Không đến nỗi ‘bẳng phẳng’ như hình này. Không giống.”

(=o=)

Dân tình chứng kiến… không biết nói gì. Riêng đương sự được nhắc đến thì sau vài giây gò má liền chuyển sắc đỏ, không khỏi khiến nhiều kẻ bắt đầu suy diễn lan man, vượt xa cả… rào thế giới. Xem ra quần chúng Việt Duệ cũng biết “khôn” đúng đề tài lắm. (~w~)

Đang lúc trí tưởng tượng “trong sáng” của hơn mấy chục cái đầu thi nhau “bay bổng”, sự xuất hiện hoành tráng của một nhóm người cùng tiếng la lối oang oang của kẻ dẫn đầu đã — tạ ơn Chúa — lôi họ trở về thực tại.

Để mà tiếp tục bị sốc.

“VÕ CHÍNH LUẬN! Tên khốn kiếp! Anh giải thích vụ này thế nào đây?!!”

Đập xấp giấy đề can xuống bàn một cách thô bạo, cô gái cao nghều trong đồng phục cấp III Việt Duệ một tay chống hông, thân cúi xuống ra vẻ đe dọa, theo sau là tốp nữ sinh thoạt nom biết ngay thuộc dạng con vua cháu chúa đang đến hồi “phá kén” chui ra. Nép giữa họ là một Trang Hà Thanh Hiên mặt mày xanh xao, cử chỉ rụt rè.

“Hôm nay nếu không làm rõ chuyện này, thì chúng ta và bọn fan nhí nhố của anh,” càng cúi thấp hơn, cô bé hạ giọng đầy dọa dẫm. “Tất cả cùng nhau chơi ván bài lật ngửa!”

Toàn thể thinh lặng, thở cũng không dám, sợ sẽ làm hỏng màn kịch bất hủ đang mở ra trước mặt.

“Cô là ai?” Nguyễn Ái là kẻ đầu tiên phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Chân mày cô hơi chau lại, có phần khó chịu vì mối quan hệ mờ ám giữa Chính Luận và cô nữ sinh cấp III xinh xắn này.

Ánh mắt đầy sát khí vài giây trước đây, khi đảo sang cô đột nhiên xoay chuyển 180 độ.

Sang ái mộ.

Đặng An Thi, “tài nữ” của học sinh khối 11, lạnh lùng ít nói, độ nổi tiếng trong khối chỉ đứng sau Queenka Trần Ánh Minh, giờ đây chẳng khác nào rau câu lỏng lẻo trước mặt Hồ Ly đình đám. Chưa qua nửa giây thì Nguyễn Ái đột nhiên cảm thấy đôi tay mình bị siết chặt đến đau thốn, bên tai lùng bùng giọng hồ hởi phấn khích.

“Em chính là fan no.1 của chị, AIclubmaster!”

Cơn shock này vẫn chưa qua, làn shock sau lại ùn ùn kéo tới.

“Và cái tên dám-làm-không-dám-chịu này,” Đặng An Thi quắt mắt sang người bên cạnh, “chính là kẻ đứng sau điều khiển cả AIfanclub!”

(=w= A… cái bí mật mà-ai-cũng-biết-cả-rồi-đấy)

Mọi con mắt đều đổ dồn về hướng tay của Đặng An Thi. Thiếu gia Võ gia vẫn bình thản như nước, mắt chăm chú vào một điểm vô hình nào đó ngoài cửa sổ.

Võ Chính Luận đúng thật thích Nguyễn Ái, việc này thì hơn ba phần bốn trường có đui mù cũng đã nhận ra. Nhưng đường đường là hoàng tử ác ma Việt Duệ, tính tình khinh ngạo không ai bằng, mà lại… hạ mình đi lập fanclub cho một cô bé thì… (=o=)

Sao nghe còn hoang đường hơn cổ tích ấy nhỉ?

“Thế nào, Võ thiếu gia?” An Thi giở giọng khiêu khích, khóe miệng nhếch lên. “Không phải muốn chối để giữ vững hình tượng đấy chứ?”

“Không thể nào!” Thanh Hiên đang bị kiềm kẹp bởi đàn em của An Thi bỗng hét lên, can đảm bất ngờ không biết thu từ đâu ra. “Lúc đó Prince vẫn còn ở chung với Yến Nhi!”

“Vậy thì đi hỏi hoàng tử của cô ấy!”

“Cô ta nói dối, phải không anh Chính Luận?”

“Cô bị ảo tưởng thì có! Hắn rõ ràng là đã thích chị Ái ngay từ đầu nên mới làm thế!”

“Cái con láo khoét này! Anh Chính Luận, anh nói gì đi chứ?! Dù anh không thích Yến Nhi nữa, nhưng cũng không nên chà đạp cô ấy đến nỗi này!”

“Đúng đấy, Võ thiếu gia, anh cứ nói thử xem? Tôi thách anh dám nói láo!”

Người thở dốc, kẻ đỏ mặt. Tất cả đều dồn sức chú ý về phía Võ Chính Luận. Song, trung tâm của cuộc tranh luận thì lại vẫn điềm nhiên như không. Sau một lúc tưởng chừng vô tận, anh thong dong đứng dậy và dắt tay Nguyễn Ái rời khỏi bàn, kéo theo là tiếng chuông chuyển tiết vang lên đúng hai giây sau đó.

“Nè, phải giải thích trước khi đi chứ! Anh làm thế này thì chị Ái sau này làm sao sống nổi trong ngôi trường này?!” An Thi la lớn, tất tả chạy theo cản trước mặt Ác Ma.

Lúc bấy giờ, đôi chân mày thanh tú mới dần dần chau lại, mắt nâu chuyển sắc gần như sẫm đen. Ác Ma rõ ràng đang mất dần tính kiên nhẫn.

“Việc tôi làm với người đàn bà của mình, vốn không cần giải thích cùng ai.”

(Ặc, lại tận dụng “ý nghĩa phong phú” của Tiếng Việt rồi =o=)

Rồi, khoan thai rời khỏi hiện trường.

Và đây, thưa các bạn, đã khép lại sự kiện động trời thứ nhất của ngày hôm đó.

.

.

* * *

Việc thứ hai vốn dĩ là chuyện rất thường thấy trước cổng Việt Duệ: anh công tử hào hoa nào đó đến đón người yêu nào đó của mình. Nhưng rơi vào hai nhân vật này thì bình thường đến đâu cũng trở nên phi-thường vô-đối.

Cậu hai tập đoàn Đoàn Hoa đến đón Nguyễn Ái, hai người trao đổi điều gì đó rồi cùng nhau lên xe đi mất.

Kẻ không biết thì trầm trồ, người hiểu chuyện lại đột nhiên lạnh cả sống lưng. Có lẽ… à… tuần này họ nên vờ bệnh nghỉ học…?

Vì sự việc đã bị chứng kiến bởi Trần Thanh Tuấn, đàn em kề cận Devil Prince!

Trong một quán cà phê sang trọng, có hai kẻ ngồi đối diện nhau. Im lặng.

Đoàn Văn Minh, 24 tuổi, con trai trưởng tập đoàn thời trang Đoàn Hoa; phong cách làm việc thường ngày vốn nhanh nhẹn, dứt khoát. Vậy mà giờ đây trước một cô gái vẻ mặt non nớt, tuổi đời kém gần nửa tá; lại trở nên rụt rè, chậm ch