Phản Diện

Phản Diện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327750

Bình chọn: 7.5.00/10/775 lượt.

hơn sao?”

Cô tròn mắt nhìn anh, rồi vỡ lẽ, rồi lắc đầu và cười mỉm chi.

À… ác ma thì vẫn là ác ma nhỉ?

(Hồi 1: Ặc, anh Luận nhà mình quá đỉnh

Hồi 2: Ặc, anh chị nhà này quá ác!)

Cả hai cứ nắm tay bước đi trên con đường vắng vẻ. Tính ra thì, người thành phố này rất ít thả bộ, đường bộ tuy vắng nhưng xe cộ lại tấp nập. Lắm kẻ cưỡi xe ngang qua mà cứ ngoái đầu nhìn lại cặp nam thanh nữ tú với đôi mắt hâm mộ, thèm thuồng. Nhưng tình yêu có ma lực thật kỳ lạ, nó khiến con người ta quên cả mặt đất mình đang đứng, chứ đừng nói đến con người bước đi trên đó. Và đối với hai kẻ đang dắt tay nhau kia, cái gọi là ma lực dường như đã đạt đến đỉnh siêu cấp.

Nữ thì nghĩ: quan tâm làm gì bọn “khoai tây” xung quanh, trong khi bên cạnh là cả một chàng “lai Tây” lộng lẫy…?

Nam thì rằng: chỉ muốn dùng liềm dọn sạch bọn khoai tây nhốn nháo này. (Éc! =o=)

Siêu cấp, quá siêu cấp… (Vỗ tay)

Đến một nhà hàng Nhật nơi góc đường, kẻ siêu cấp A tỏ ý không muốn đi, thế là xông xáo kéo tay chàng siêu cấp B lao vào.

Thì ra… siêu cấp đến mấy cũng biết đói bụng nhỉ?

Nếu kẻ siêu cấp A kia biết trước rằng, một bước vào đó đã chính thức mở ra sự kiện thứ ba, cũng là khởi đầu cho những giông tố thật sự của đời cô sau này; thì có đói chết cô nhất định sẽ không tiến bước.

À, nhưng đó chỉ là “nếu” – một từ mang tính giả thuyết vô cùng.

“Vì em có phân nửa người Nhật mà,” Nguyễn Ái hoan hỉ ngồi xuống, tay phe phẩy menu trước mặt Chính Luận. Anh đón lấy rồi nhếch môi cười một cách ẩn ý.

“Tôi biết.”

Mắt cô hơi nheo lại. Anh biết thì không lạ, nhưng có cần cười như thế không? Nó làm cô liên tưởng đến bí mật được sẻ chia bởi một người minh mẫn và một kẻ mất trí. Không cần hỏi cũng biết cô rơi vào cột sau.

Nữ phục vụ đẩy cửa bước vào, cô quay sang anh hỏi ý. Anh khẽ lắc đầu rồi giao hết cho cô toàn quyền xử lý, chỉ bảo rằng không phải món cay là được. Cô lúc đó lom lom nhìn anh, miệng suýt nữa đã nói toạc ra câu “không ăn được cay mà sao ghen phát khiếp!” song chợt nhớ lại khả năng “hồi đáp động trời” của người nào đó, thế là thôi. Thật tình không muốn bị lộn ruột trước khi ăn chút nào.

Sau một hồi líu lo, huyên thuyên đủ điều với người phục vụ, cô quay về anh với khuôn mặt hết sức hồn nhiên, đan tay lại và chống cằm ngắm nhìn chăm chú.

Vì trong phòng đâu còn gì đáng dể ngắm nữa. >w<

“Chuyện gì?” không rời mắt khỏi màn hình điện thoại, anh lên giọng trầm khàn.

“Anh hôm nay rất lạ,” cô thật thà đáp.

Đặt điện thoại xuống, anh ngước mặt lên nhìn cô, cái nhướn mày một bên thay lời nghi vấn.

“Anh không nóng nảy như trước nữa…” cô nghiêng nghiêng đầu như để quan sát kỹ hơn “…và lại cười rất nhiều.”

“Như thế không tốt sao?”

Cô lắc lắc đầu. “Tốt chứ. Chỉ có điều làm người ta hơi sợ chút.”

“…?”

“Thì như cái cách biển lặng thật lặng trước cơn bão ấy mà,” cô cười, “hay quả bom im lìm đang chờ bị kích nổ cũng nên.”

Phần thưởng cho câu nói vô cùng lãng… xẹt này của cô là một nụ cười cùng cái lắc đầu khuất phục. Cô nhìn anh say sưa, cái cách khóe môi phải luôn nhếch cao hơn bên trái, hay sắc nâu trong mắt anh chuyển màu hổ phách huy hoàng… Cô cá trên thế giới số người có diễm phúc nhìn ra những điều này đếm không quá năm đầu ngón tay. Và có lẽ, cô đứng đầu danh sách đó.

Chợt, nhận ra cảm giác nhoi nhói trong tim mỗi lần nhìn thấy anh cười cũng mang sức gây nghiện ghê gớm…

Biến thái quá đi… (>.<)

“Nếu em cứ nhìn tôi như thế này…” bàn tay vươn đến toan đặt lên đầu cô “…thì bom nào cũng không kích hoạt được.”

Thoáng ngỡ ngàng khi cô chặn tay anh lại, rồi nắm lấy áp lên má mình. “Em không thích anh xoa đầu em như người nào đó lúc trước đâu.”

Cô đã từng ước ao được anh xoa đầu và dịu dàng đối xử như Yến Nhi ngày trước, nhưng rồi đã thôi khi nhận ra những hành động đó thật ra xuất phát từ chính khát khao được bảo bọc của bản thân anh. Dù chưa bao giờ nhìn thấy, cô cũng dám cá cả mạng mình Võ Gia Hùng đã từng xoa đầu anh hệt như thế. Cô không muốn làm kẻ thế thân, dù là cho chính Võ Chính Luận.

Vì Nguyễn Ái thì chỉ muốn làm mỗi Nguyễn Ái mà thôi.

“Xem ra cậu ngày càng bạo dạn đấy, Chính Luận.”

Nguyễn Ái giật mình, trong lòng bức bối ghê gớm, quay sang toan mắng mỏ kẻ vô duyên nào đó lại dám chen ngang giờ phút “trở bệnh” của mình.

Song, lời lẽ chua ngoa đã vội bay biến khi trông thấy người đàn ông trung niên nơi ngưỡng cửa để mở.

Hoàng Công.

Tuổi chưa vượt quá ba mươi, đẹp trai, lịch lãm. Là cái vỏ “ngụy trang bạch diện” của tập đoàn Võ Gia.

Nguyễn Ái dĩ nhiên là biết chứ. Cô đã “làm bài tập” đầy đủ trước khi tiến hành kế hoạch theo đuổi thiếu gia Võ Gia nhà ta mà. Ngoại trừ những bí mật gia tộc được che giấu kỹ lưỡng; từ gia thế, nguồn gốc, thậm chí đến cả hệ thống cái tập đoàn quy mô khủng bố; cô dường như đã nắm trọn trong tay.

Con người này lại càng khó thoát tầm càn quét của cô, bởi anh ta luôn xuất hiện trên các bìa tạp chí doanh nhân thế giới, với đại danh cao quý: Tổng Giám Đốc Vonga — Công Ty Điện Tử mang tính hình thức của tài phiệt Võ Gia.

Một con người như thế… sao lại ở Việt Nam lúc này nhỉ? Không phải nên “lềnh bềnh” đâ


XtGem Forum catalog