Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218330

Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.

không sao mà.”

Tổng giám đốc Đường và Ngô Hoa cùng thở phào nhẹ nhõm, nhưng hai người lại không hiểu – thế nước này sao lại. . . . . .

Cuối cùng tổng giám đốc Đường nhìn váy ngủ trên người Hải Mạt Mạt, anh suýt chút nữa tức nổ phổi. Áo ngủ này biến thành màu trắng rồi.

Mẹ kiếp, nó phai màu! ! !

Suýt chút nữa đã hù chết ông đây rồi! Con mẹ nó, đúng là một buổi tối thấp thỏm bất an, hốt hoảng lo sợ, chấn động lòng người.

Tổng giám đốc Đường nghĩ mãi không ra nguyên nhân tại sao Hải Mạt Mạt đột nhiên lớn lên, Hải Mạt Mạt lại càng không biết. Cô chỉ cảm thấy lạ là tại sao hòm thủy tinh lại nhỏ đi.

Cô bị thương nặng, ngày ngày sống ở trong hòm thủy tinh, không được ra khỏi phòng. Điều này rõ ràng khiến tổng giám đốc Đường sinh ra ý nghĩ ‘kéo dài được bao lâu hay bấy lâu’. Nhưng mỗi tối nằm trên giường nhìn Hải Mạt Mạt bồng bềnh trong hòm thủy tinh tim anh lại không thể nào bình lặng được, giống như dịch nuôi cấy trong cái hòm ấy vậy.

Đường Hạo mấy lần muốn vào phòng Đường Ngạo, hỏi thăm Hải Mạt Mạt, đều bị Đường Ngạo ậm ờ đánh trống lảng. Đường thiếu tá cực kỳ muốn vào phòng anh nhìn xem. Anh ta vốn cảm thấy vô cùng hứng thú với Hải Mạt Mạt, sức mạnh kia nhìn một cái cũng biết không phải của người bình thường, hơn nữa còn được thằng em trai anh coi như bảo bối thế này nhất định là có chỗ kỳ lạ.

Đáng tiếc cuối cùng anh ta vẫn không thể vào được phòng tổng giám đốc Đường. Một là bởi vì tổng giám đốc Đường không cho phép, hai là bởi vì Gâu Gâu không cho.

Tối hôm đó, Đường Ngạo vừa mới ngủ liền bị tiếng động trong hòm thủy tinh đánh thức. Bởi vì phải chăm sóc Mạt Mạt nên phòng của anh để đèn cả đêm.

Anh đã đặt sẵn đồ ăn ở trên bàn. Hải Mạt Mạt không chịu được đói, anh liền chuẩn bị chút thức ăn nước uống, buổi tối cô có thể tự dậy lấy ăn. Nếu là ngày trước, tổng giám đốc Đường sẽ không hề do dự dậy đút cho cô, nhưng hai đêm nay anh đều giả vờ như không nghe thấy.

Khi ngâm Hải Mạt Mạt không thể mặc quần áo bởi dịch nuôi cấy này có tác dụng hoạt hóa với nhiều loại quần áo. Một khi hòa vào trong dịch nuôi cấy rồi lại để hấp thu sẽ không tốt cho cô.

Nhưng để cho loại đàn ông quen gió trăng như tổng giám đốc Đường ngày ngày nhìn mỹ nhân vào tắm ra tắm thế này mà không có ý nghĩ xấu xa thì thật là. . . . . .

Tổng giám đốc Đường thở dài, lại cảm thán một tiếng – Đây đúng là báo ứng.

Hải Mạt Mạt ăn xong định quay về hòm, tổng giám đốc Đường không hổ là người làm cha, lập tức nhắc nhở một câu: “Đánh răng.”

Hải Mạt Mạt ngoan ngoãn vào toilet, tổng giám đốc Đường nghe tiếng động bên trong, lại nhìn hòm thủy tinh trống rỗng, đột nhiên lật người nằm úp mặt lên giường, nặng nề thở dài.

Đã đến lúc phải gả con gái đi rồi. ‘Đợi vết thương của cô lành rồi bắt đầu chọn lựa thí sinh vậy.’ – Anh hạ quyết tâm.

Hải Mạt Mạt đánh răng xong quay lại, rất tự nhiên bò lên giường hôn chụt một cái lên mặt Đường Ngạo. Đường Ngạo rất thích mùi hương tươi mát như mùi cam trên người cô. Anh vốn định hôn lại, nhưng khi nhìn thấy thân thể cô anh lại do dự, chỉ khẽ nói: “Đi ngủ đi.”

Hải Mạt Mạt liền ngoan ngoãn quay về hòm thủy tinh. Đường Ngạo cầm cái gối úp lên mặt, lại than một tiếng – Nghiệp chướng.

Trong mấy chục chiến sĩ của Đường Hạo có chuyên gia chuyên nghiệp, bọn họ nhanh chóng sửa xong bộ đàm và liên lạc được với quân đội. Thành phố E mất liên lạc với bên ngoài rất lâu rồi, hiện giờ mới biết sơ sơ tình huống bên ngoài.

Phạm vi virus lây lan lần này vô cùng lớn, chừng sáu tỉnh, hai thành phố trực thuộc trung ương bị nhiễm nghiêm trọng. Hiện giờ những tỉnh thị còn lại trong nước cơ bản đã được ổn định, sáu tỉnh này cũng đang trong quá trình tẩy rửa.

Quân đội từng nhiều lần phái người vào thành phố E cứu hộ, nhưng thành phố E lại là nơi hy sinh nhiều chiến sĩ nhất, cũng là nơi cứu được ít người nhất.

Zombie ở nơi này có tính tổ chức rất cao.

Đường Ngạo đương nhiên biết nguyên nhân. Nếu Hải Minh Tiển có thể cấy máy thu tín hiệu vào não người, vậy khó đảm bảo rằng anh ta không thể làm điều tương tự với zombie. Nếu zombie thực sự bị cấy thứ này vào đầu, tất cả bọn chúng sẽ do cùng một bộ não chỉ huy, sức chiến đấu thật sự rất kinh khủng.

Cũng may Đường Hạo mặc dù bị nhốt nhưng cũng không phải không thu hoạch được gì. Anh ta vẫn lấy được một vài tin tức hữu dụng, ví dụ như tín hiệu mạch xung sóng điện não của Hải Minh Tiển và mẫu virus yếu đưa về cho quân đội.

Hai bên đang trò chuyện thì tổng giám đốc Đường đột nhiên mở miệng: “Tôi có thể cung cấp hàng mẫu thuốc điều trị nhưng tôi có điều kiện.”

Anh vừa dứt lời, ngay cả sĩ quan chỉ huy ở đầu dây bên kia cũng quay ra nhìn anh. Đường Hạo khiếp sợ: “Thuốc điều trị? Ở đâu?”

Tổng giám đốc Đường không nói gì, Đường Hạo lúc này mới nhớ ra: “Điều kiện? Con mẹ nó lúc này chú còn ra điều kiện với anh!”

Tổng giám đốc Đường khoanh tay, một lúc sau mới đáp: “Không phải ra điều kiện với anh, giá của em anh không trả nổi đâu.”

Đường thiếu tá nổi giận.

Chỉ chốc lát sau máy truyền tin hiển thị đang kết nối, lần này người xuất hiện trước màn hình lại là người quen. Vẻ mặt Đư


Insane