người đồng tính.
Bởi vậy, ngay lúc Vương Tranh chụp lấy tay anh, siết chặt, anh bản năng đã muốn giật tay ra. Nhưng
anh lại làm không được, vì khi lòng bàn tay Vương Tranh áp sát vào, anh
nhận thấy rõ sự run rẩy và lạnh buốt truyền đến từ bàn tay cậu. Như một
chiếc túi bị vứt đi trong cơn bão, tình cờ neo lại được trên một nhánh
cây, rồi vừa sợ hãi vừa hốt hoảng bám trụ để không bị cuốn đi.
Từ Văn Diệu có thể chắc chắn, Vương Tranh thông qua việc níu tay anh mà
nhắn gửi một nỗi sợ hãi đã giấu trong lòng quá lâu. Nỗi sợ hãi đơn thuần như của một đứa trẻ, với bóng tối, với tự nhiên, với trừng phạt lúc mắc sai lầm, với một ngày mai không đoán biết trước.
Những điều đó
đều được truyền đến một cách chân thực không nghi ngờ sau khi cậu nắm
lấy tay anh. Anh thấy Vương Tranh nhẹ nhõm thở ra, như một phi thuyền
đơn độc lạc trong vũ trụ bỗng chốc nối được tín hiệu với trạm không
gian.
Trái tim Từ Văn Diệu bất chợt tan ra.
Anh cau mày,
chịu đựng cảm giác khó chịu khi bị người khác nắm chặt tay như vậy, anh
bèn vươn cánh tay còn lại ra ôm cậu vào lòng. Anh định sẽ đỡ cậu đến gặp bác sĩ trực, nhưng sau đó, anh lại không muốn động đậy.
Từ Văn
Diệu đột nhiên nhớ tới rất nhiều năm về trước, khi chỉ mới là cậu bé
mười bốn tuổi đã mang đầy lòng yêu thương, trong đầu trong tim đều mạnh
mẽ khát khao được chiếm hữu người thanh niên nọ. Anh đã nhân lúc người
kia đang chợp mắt ngủ trưa, đặt một nụ hôn nhè nhẹ lên khóe môi hồng của anh ta.
Khi ấy, anh vừa hạnh phúc đến run rẩy, vừa lo lắng nghĩ nếu người kia tỉnh dậy, anh sẽ dũng cảm thổ lộ hết một lần.
Một bên mặt nhìn nghiêng của người thanh niên khi ngủ trông rất đẹp. Dù
nhiều năm đã trôi qua, anh vẫn có thể mường tượng lại rõ ràng những
đường nét đó, từ mũi đến khóe miệng đều như được tác gia tạc ra, vừa có
vẻ thuần khiết vừa mang chút dại khờ con trẻ. Vết chiếu hằn hồng hồng
trên mặt, nom anh ta nhìn có vẻ ngốc và hiền dịu, khiến người khác vừa
ngọt ngào muốn yêu thương, vừa chua xót không nỡ làm tổn hại, hệt chén
nước ô mai mùa hè.
Từ Văn Diệu chầm chậm thở ra một hơi.
Lúc anh giật mình thoát khỏi quá khứ, định gọi bác sĩ đến, thì Vương Tranh
cũng mở mắt ra, hít sâu một hơi, buông bàn tay anh ra, kiệt sức nói:
“Không cần gọi bác sĩ đâu. Tôi không sao.”
Từ Văn Diệu rụt tay lại, lo lắng hỏi: “Vừa nãy cậu bị sao thế?”
“Chỉ là bệnh cũ, ngủ một giấc là khỏe ngay thôi,” Vương Tranh nói. “Thật ngại quá, khiến anh lo lắng rồi.”
Từ Văn Diệu lắc đầu. “Đừng khách sáo. Bệnh của cậu cũng nguy hiểm quá, tốt hơn là cậu nên đi kiểm tra xem sao. Hay là bây giờ chúng ta đến gặp bác sĩ luôn, cũng đang ở bệnh viện mà.”
“Không cần đâu. Tết rồi, bác sĩ cũng phải nghỉ ngơi chứ.” Vương Tranh bật cười. “Có lẽ là tụt huyết áp, tôi vẫn chưa ăn gì cả.”
Anh giật mình trợn mắt nhìn cậu, đoán chắc là cậu đã gặp chuyện gì không
vui nhưng cũng chẳng tò mò, lái chuyện sang hướng khác. “Thế sao được,
dù gì cũng là giao thừa mà… tôi dẫn cậu đi ăn cơm.”
Anh đứng dậy, Vương Tranh chần chừ: “Vu Huyên…”
“Nó không sao, ăn xong thì ngủ rồi, dễ nuôi như heo vậy,” anh đùa. “Đi
thôi. Chúng ta tìm chỗ nào ngon ngon ấy, dầu gì cũng giao thừa mà!”
Vương Tranh đáp: “Giao thừa thế này chắc các nhà hàng đóng cửa hết rồi, còn
nếu có mở cửa thì cũng chỉ cho người đã đặt bàn trước thôi. Bây giờ mà
đi, e là không tìm được nơi nào khả dĩ.”
Từ Văn Diệu khẽ cười.
“Cậu không cần lo chuyện đấy, cứ đi theo tôi là được. Chuyện khác tôi
không dám cam đoan, nhưng việc này thì cứ nghe tôi.”
Nói xong,
anh thoáng do dự, nhưng cuối cùng vẫn chủ động vươn tay ra cho cậu nắm.
Vương Tranh cười một tiếng, chỉ vịn tay anh đứng lên rồi buông ra. Tim
Từ Văn Diệu khẽ nhói, song nét mặt lại rất bình tĩnh, vỗ vỗ lên cánh tay mình: “Bây giờ đi được rồi chứ? Nếu cậu đi không nổi thì để tôi cõng
cho.”
Vương Tranh phì cười. “Đã có thức ăn làm động lực thì có bò tôi cũng bò cho tới nơi.”
Từ Văn Diệu cũng cười theo, sự khó chịu có phần kỳ quái khi bị người ta
nắm tay và cảm giác rung động khác lạ trong tim cũng tiêu tán đi. Trong
tranh sáng tranh tối ngoài hành lang bệnh viện, một bên mặt nhìn nghiêng của Vương Tranh nom rất gầy nhưng cực kỳ tuấn nhã. Chuỗi thời gian
dường như bị xé rách để lộ một lỗ hổng, đưa dẫn người ta về lại quá vãng đã mất. Người thầy trẻ tuổi của nhiều năm về trước vẫn còn sống, dù mặt mày lúc nào cũng mỏi mệt, thậm chí phủ đầy bụi. Nhưng anh ta vĩnh viễn
đứng lại nơi cũ, còn Từ Văn Diệu anh thì bị cuốn đi, dần dần trưởng
thành. Anh bây giờ cánh tay dài ra khỏe mạnh tráng kiện, cơ thể cường
tráng, cơ bắp chứa chất sức mạnh, chỉ cần nguyện ý thì chỉ cần dùng nửa
sức đánh ra một quyền cũng đủ đấm vỡ mũi bất kỳ ai.
Nhưng chỉ trong một khắc, Từ Văn Diệu giật mình tỉnh lại. Vương Tranh không phải người nọ.
Nắm đấm của anh đã mạnh lên, nhưng tiếc thay, lại không có người để anh vì người đó mà vung nắm đấm lên.
Mười bốn tuổi, Từ Văn Diệu muốn làm gì đó cho người anh yêu. Tình yêu của
anh đậm sâu nhường ấy, lại không phương thức biểu đạt, chỉ có thể tự
nhấn chìm mình. Có mộ
