m thấp âm thanh nói, "Là ngươi nói nhiều, là ngươi có mắt,
hoàng thượng có đồng ý liên quan gì đến chúng ta chuyện gì, chỉ cần gia
thích, ngươi và ta phải đem vương phi làm nữ chủ, về sau đừng gọi ta
nghe những lời nói của ngươi.''
Tiểu Bắc nhíu mặt, dùng sức xoa bụng, nữ hung (kiểu hung ác ý), không phải hắn mới nói có một chút sao... Lại không có ý khác, làm gì dùng sức như vậy, đau chết nha.
... ...... ......
Cao lương mỹ vị, tràn đầy một bàn.
Lúc Đế Tuấn trông thấy thức ăn bổ dành cho nữ nhân thì nhìn Tiểu Nam một
cái, hình như hiểu được ý tứ của Tiểu Nam không có nói ra.
''Tìm
một bộ quần áo sạch sẽ cho vương phi tắm rửa, vóc dáng người không sai
biệt với ngươi lắm, sắc hoa thanh lịch.'' Cơ hồ từ khi hắn hồi cung tới
nay, nói với nàng một câu dài nhất là đây.
Tiểu Nam nghe xong trong lòng vui mừng.
Đáp một tiếng, bước nhanh ra ngoài.
Đi ngang qua Tiểu Bắc, dương dương hả hê nhìn sang, là ý nói, nhìn thấy
không, hữu dụng chưa, gia là người khôn khéo, chỉ thích vật trung thành
không tiếng động.
Tiểu Bắc có chút đố kỵ.
Nếu như chiêu
này hữu dụng lấy được lòng vương phi, hắn, một đại nam nhân, muốn thế
nào mới có thể mặt không biến sắc lấy được lòng nương nương đây? Khéo
quá lại thành vụng, lại thành bao cát bị gia ném ra ngoài.
Không
lâu lắm, Tiểu Nam trở về, cầm y phục tươi đẹp mà không tục, ngay cả
giầy, trang sức, khăn tay cũng không quên, sợi tổng hợp cực kỳ thoải
mái, sờ ở trong tay, trơn như nước chảy mây trôi.
Cửu Vương Phi có thích hay không, Tiểu Nam không biết.
Nhưng nàng dám khẳng định, Điện hạ tương đối hài lòng.
Bởi vì nàng nghe thấy tiếng chủ tử không xa, vẻ mặt ôn hoà nói: "Tiểu Nam,
Bổn vương muốn cùng vương phi dùng bữa, nơi này không cần ngươi và Tiểu
Bắc phục vụ, đi ra ngoài cửa coi chừng.''
Hắn nói là coi chừng, mà không phải muốn rời đi, nói cách khác, lúc nào cũng có thể cho gọi bọn họ đi vào hầu hạ.
Có thể danh chánh ngôn thuận đi theo Điện hạ, cho dù là làm chút việc vặt, cũng là nguyện vọng nhiều năm mà bọn họ ước mơ tha thiết, hôm nay, thực hiện đơn giản khác thường.
Hai thị vệ hỉ nộ không lộ, đi bộ lung la lung lay. . . Thỉnh thoảng còn véo mặt, giống như không thể tin được chuyện xảy ra bây giờ, là thật hay giả.
Đế Tuấn khó khăn không nổi giận.
Xoay người lại đến bên giường, cúi người , hôn một cái vào cái miệng nhỏ
nhắn của nàng, nhẹ giọng nói, "Nương tử, tỉnh dậy, ngủ lâu như vậy, nắng đã chiếu đến đít rồi.''
Mộ Lăng Không không nhúc nhích.
Hắn quan sát thật lâu, vỗ đầu một cái, lầm bầm lầu bầu, ''Nhớ lại, ngày hôm qua điểm huyệt ngủ của nàng, quên đi mất, không trách được nàng ngủ an tĩnh như vậy, hắc hắc."
Ngón tay thăm dò, lại dừng lại, lùi về.
Nâng má, hắn nháy mắt ra hiệu làm mặt quỷ, sinh ra khuôn mặt đáng yêu, hợp
với nét mặt tức cười như thế, cũng không có vẻ đột ngột.
Buồn nha buồn nha, thiếu niên u sầu.
Ặc, mặc dù hắn không phải là thiếu niên lâu rồi.
''Vi phu giải thích như nào với nàng đây? Đây thật là gây khó cho người ta,
thảm thảm, sớm biết như thế, ban đầu sẽ không ngại thẳng thắn chút, đầu
đuôi gốc ngọn, già trẻ không gạt." Hắn xoa xoa tay, ngây ngốc cười, cùng thê tử đang ngủ say 'cò kè mặc cả ’, "Lăng Không, ta biết rõ ngươi nhất định sẽ rất tức giận, nhưng mặc kệ như thế nào, ngươi cũng phải cho vi phu một cái cơ hội giải thích, sau khi nghe xong, ngươi phải hết giận,
Ặc, được rồi, dù là nhất thời không tiếp nhận nổi, cũng chỉ đổ lỗi là
mâu thuẫn bên trong của vợ chồng, ngươi đánh ta hai cái, sẽ không hận là không được đánh nhiều hơn, ừ, ngươi không phải trả lời chính là đồng ý
a, làm người phải thủ tín, không cho đổi ý."
Mộ Lăng Không vẫn là không nên.
Nàng cũng không thể nào đáp lại.
Huyện vị chưa giải, mặt nàng chỉ có thể bình tĩnh do đang ngủ say, tích lũy
sức mạnh, đến lúc đó hảo hảo cùng người khác tính sổ.
Từ đầu tới cuối, nếu thật là một kế hoạch, trời sáng đến trời tối cũng nói không xong. Nếu như có thể, khiến nàng ngủ mãi như vậy thì thật ra cũng không tồi.
Đế Tuấn lắc lắc đầu, một mùi thơm thoáng qua chóp mũi, đó là hơi thở mê người đặc biệt của thức ăn.
Hắn cảm thấy đói bụng rồi, Lăng Không nhất định cũng rất muốn ăn đồ, nàng
là bệnh nhân, ngủ mãi không ăn, đều không có lợi với vết thương.
Hắn tự nhận là nam nhân tốt đau lòng cho nữ nhân.
Vì vậy, ngón tay của hắn thay thế đại não làm quyết định, giải khai huyệt đạo.
Hắn còn chưa suy nghĩ rõ động tác này đại biểu cho cái gì.
Rất nhanh, lông mày của nàng run rẩy nhẹ nhàng.
Đế Tuấn dùng sức nuốt xuống một bãi nước miếng, ở bụng phát ra một tiếng vang óc óc, miệng đắng lưỡi khô chờ đợi.
Cuối cùng nàng cũng tỉnh táo lại, tròng mắt nồng đậm buồn ngủ rất nhanh phát hiện ra bóng dáng của hắn, theo thói quen cười trước cho hắn nhìn,
''Tiêu Trúc, nhìn thấy chàng thật tốt, thiếp rất lo lắng đó là một giấc
mơ.''
Có lẽ bởi vì vẻ mặt của nàng giống với vẻ mặt thường ngày, làm Cửu hoàng tử thoáng an tâm một chút.
Hắn nhanh chóng đỡ nàng dậy, để hai tấm nệm dầy ở ngang lưng nàng để chèo
chống thân thể, tiếp đến lấy quần áo, từ trong ra