XtGem Forum catalog
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328230

Bình chọn: 10.00/10/823 lượt.

p tức nhận ra người đó.

Mày kiếm xiết chặt (nhăn cả khuôn mặt), thân hình hóa thành môt tàn ảnh, toát ra mấy cái trên không, giương cách lớn nhào tới.

Mà giờ khắc này, nàng đã hãm sâu vào nguy cơ lớn nhất trong cuộc đời, võ

công của nàng cường đại, cao thủ đại nội đuổi theo nàng không thể không

thể hiện hết võ công, nếu sơ ý một chút, nàng sẽ chạy thoát mất.

Không biết sau bao nhiêu lần chém giết, lại có hơn mười lưỡi dao sắc bén phát ra ánh sáng sắc lạnh, từ bốn phương tám hướng hướng hướng nàng đâm

tới. Cánh tay của Mộ Lăng Không bị thương nếu như có sức, làm sao cũng đều không

có biện pháp nâng lên, nàng hoàn toàn mất đi hơi sức chống cự.

Rõ ràng thấy rõ động tác của đối thủ, nhưng thân thể cũng không cách nào

phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn tử vong tới từng bước.

Trong

đầu nàng thoáng qua khuôn mặt tươi cười của Tiêu Trúc, nhưng có chút cảm thấy hài lòng, đã từng có qua, khi nào nhớ tới, bên trong thân thể đều

là ấm áp nồng đậm.

Chỉ tiếc, cuối cùng là hữu duyên vô phận, lập gia đình, lại không có biện pháp ở cùng hắn đến già.

Chẳng thèm chống cự, nàng chậm rãi nhắm mắt, muốn trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, hồi tưởng lại bộ dạng của hắn.

Cho dù là chết, nàng cũng không nên quên hắn.

Vững vàng nhớ, mong đợi kiếp sau, có thể sớm một chút gặp lại.

Nang nguyện ý chờ đợi bên cầu Nại Hà, mười năm, hai mươi năm, cũng không sao.

Chỉ mong chờ kiếp sau.

Một đạo hơi thở an toàn mà ấm áp, đột nhiên xuất hiện, không cần tốn nhiều

sức, làm tan phản kháng cuối cùng của nàng, cánh tay sắt vững vàng ôm

lấy nàng, ôm trong ngực, hơn nữa lấy chân đá bay mấy thị vệ tiếp cận quá gần.

"Lăng Không, đừng sợ, ta là phu quân.'' Âm thanh của hắn

cực kỳ êm ái, chỉ sợ sẽ dọa đến nàng, định trấn an vuốt ve lưng của

nàng.

Trên vai nàng có màu đỏ chói mắt, đả thương mắt lạnh của hắn.

Một cỗ hơi thở kinh khủng ngưng tụ thành mây đen, thi vệ hoảng sợ đã ngủ quỵ lả tả, Đế Tuấn trực tiếp ấn huyệt ngủ của nàng.

Sắc mặt của hắn thật sự không tốt, hắn chính là thuộc nhân vật làm người ta kinh sợ, hôm nay bị tức giận tiết ra ngoài, càng thêm kinh người.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, cũng cảm thấy giọng nói phát khô.

Một người trong đó, chức vị cao nhất, nhắm mắt tiến lên, quỳ một gối xuống, "Điện hạ, nữ thích khách. . ."

Đế Tuấn nhấc chân, đá một cước, thân thể bay lên trời không...

Vẽ đường vòng cung hoàn hảo, đạp xuống chậu hoa được tu bổ xinh đẹp, chậu hoa liền bị đập nát bét.

''Đây là thê tử của bổn vương.'' Rõ ràng hắn tức giận sắp nổ tung, nhưng

giọng nói không có chút nào thay đổi, giọng nói hơi có vẻ lành lạnh,

giống như bị bao bọc bởi khí lạnh đất bắc, chữ chữ hàm chứa cục băng

lạnh, hóa thành kiếm sắc, cắn giết bão tố.

Thê tử?

Hai chữ này, vang lên ầm ầm, chấn động một nhóm người.

Người nào cũng chưa từng nghe qua cửu hoàng tử cưới vợ.

Chỉ là nhìn thấy thái độ quý trọng, lại không phải giả vờ, nội tình trong

đó như thế nào, hoàn toàn không phải là bọn nô tài có thể đoán được .

Ánh mắt của hắn lại dò xét, rốt cuộc phát hiện trên trường kiếm trong tay

một người có vết máu của nàng, so sánh vết thương, xác định là do hắn

làm, ánh mắt vốn sắc bén lại chợt thoáng qua ý vị sát khí.

Bế ngang Lăng Không, Đế Tuấn xoay người chậm rì rì, không nói một lời, hướng tẩm cung đi tới.

Sắp vào cửa thì mới nhỏ giọng phân phó hai thị vệ một nam một nữ đi sau,

"Tiểu Nam, Tiểu Bắc, mang người đả thương vương phi của bổn vương chặt

làm trăm mảnh."

"Vâng" đáp lời, người liếc mắt nhìn nhau, lặng lẽ thối lui, đi theo cái thị vệ đáng thương đã bị cửu hoàng tử in dấu tử.

Tuy nói hắn cũng coi là công tác tận trung, đáng tiếc đả thương người yêu thích của vương gia.

Nghĩ kêu oan, cũng không có lý.

Cửu hoàng tử làm việc, có khi nào không chiếm cứ chữ lý.

Đóng cửa lại, chỉ còn lại hai người.

Tiêu Trúc —— cũng chính là cửu hoàng tử nước nước Mạc Thương nhẹ nhàng đặt

nàng xuống giường, lấy ra kim dược tốt nhất, xé rách quần áo, cẩn thận

giúp nàng xử lý vết thương.

Thật may không tính là sâu, bị thương ngoài da mà thôi, xem ra dọa người, trên thực tế cũng không có nguy hiểm đến tính mạng. ''Nương tử, vi phu

không phải dặn dò nàng tốt nhất nên ở nhà làm 'nội trợ' nha, nàng thật

là không ngoan, cư nhiên học người ta đến do thám hoàng cung, mới vùa

rồi vi phu đến chậm một bước, nàng đã bị người ta băm thành thịt nhân

bánh bao rồi, dọa lấy ta rồi.'' Hắn thao thao dài dòng, trái tim nhảy

ngổn ngang, trấn định vừa rồi là cho người ngoài nhìn, chân chính sợ,

chỉ có trong lòng chính hắn hiểu.

Bao nhiêu năm không có kinh sợ như thế.

Cái loại đó không hỏi cũng bạo phát kích động liền muốn chém giết, cơ hồ nhịn không được, bộc phát tại chỗ.

Nếu hắn không phải tự mình giúp nàng chữa thương, sự kiện mới vừa rồi, tất

nhiên không phải chỉ là giao cho Tiểu Nam cùng Tiểu Bắc đi hoàn thành.

Rốt cuộc xử trí xong, lại kiểm tra từ sợi tóc đến gót chân, sau khi xác

định thân thể nàng không có vết thương khác, hắn lại gần, mặt dính vào

bộ ngực mềm mại của nàng, thở dài một hơi, "Nương tử, gặp nàng thật vui, vi ph