The Soda Pop
Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210583

Bình chọn: 8.00/10/1058 lượt.

cầm trên tay xuống, cũng đi tới dập đầu.

Hắn không nói ra như Tiểu Nam nhưng tâm tính hắn kích động, một chút cũng không kém Tiểu Nam.

Có Mộ Lăng Không nói những câu này, lòng của hai người thật yên ổn.

Cửa xe nhẹ nhàng mở ra, có người dựa vào sườn xe ngồi, mái tóc dài rối bời

trên đỉnh đầu, cặp mắt trẻ thơ to tròn lại tí hí, mặc dù ngơ nghác nhưng lại trong suốt, vô cùng rõ ràng, chắm chú nhàn thẳng nàng.

“Gia tỉnh, thuộc hạ đi lấy y phục.” Tiểu Nam nhảy dựng lên, chạy trối chết.

"Gia tỉnh, thuộc hạ đi chuẩn bị trà nóng." Tiểu Bắc theo sát phía sau, cái mông tựa như lửa đốt.

Hai người này thực hèn nhát, bỏ chạy để lại nàng một mình đối phó với Đế Tuấn.

Nếu như tính toán, náng mới là người vị cái người khác kia dạy dỗ.

Nàng không hiểu Tiểu Nam cùng Tiểu Bắc chạy trốn, như vậy ở thời điểm mấu chốt ai cứu nàng đây? Đau ba ngày ba đêm, không tự mình trải qua sao có thể chân chính hiểu được.

"Tới đây!" Đại gia ngoắc ngoắc tay.

Mộ Lăng không ảo não cúi thấp đầu tiến tới: "Phu quân, chàng đã tỉnh? Nghe nói buổi tối hôm nay muốn ăn lẩu, còn có rất nhiều thịt, vận khí chúng

ta thật tốt, ha ha."

"đi lên." hắn ngoắc ngoắc ngón tay, vẻ mặt mập mờ.

Sau lưng, chính là da hổ trắng, nếp uốn vặn vẹo còn ghi nhớ dấu vết hai người lăn lộn.

Mộ Lăng không lui về phía sau một bước, hoảng sợ chỉ chỉ bầu trời: "Phu

quân, ba mươi sáu canh giờ đã qua, trừng phạt nên kết thúc."

"đi lên!" hắn lặp lại một lần, khuôn mặt tươi cười đã có ý uy hiếp.

Cắn môi, lệ quang chớp động, rõ ràng trong lòng không tình nguyện, nàng vẫn bước nhỏ lên trước, không có dũng khí kháng cự chỉ thị của hắn.

thật bi thống, bắt đầu từ lúc nào hắn lại lật người thành người làm chủ trong nhà vậy.

Trước, không phải hắn luôn được xưng là "nô của thê" sao?

Ô ô, thật hoài niệm giai đoạn nàng nói một là một nói hai là hai kia.

Dung cả tay chân, bò lên xe, hơi thở của Đế Tuấn ở quá gần, khiến cho nàng tâm hoảng ý loạn.

Ngộ nhỡ.... Ngộ nhỡ.... hắn lại muốn muốn, nên làm cái gì đây?

Mắt to lại chớp chớp nháy nháy, ngón tay dính trên gò má nàng nhẹ nhàng nắm lại.

"Nương tử, nhìn nàng giống như là rất không vui, là vi phu làm mệt đến nàng sao?"

Cái này căn bản là biết rõ mà còn hỏi.

Ánh mắt Mộ Lăng không bao hàm tố cáo, bẹp bẹp môi, che giấu tâm bản thân

nói: "Phu quân quá lo lắng, ta không hề nói gì, chàng đã ngủ một thời

gian dài rồi, nhìn đi, sắc trời bên ngoài cũng đã tối."

Vội vàng

dùng sức ngắt lời, tốt nhất là để Đế Tuấn quên đi cái đề tài này, tránh

cho việc không cẩn thận nói cái gì hắn không thích nghe, đưa tới tai bay vạ gió.

Con ngươi đen lúng liếng chợt thoáng qua một ánh sáng kỳ lạ, cánh môi đang cười yếu ớt trở nên rộng lớn: "Lăng không, giúp ta

mặc quần áo đi." Chuyện mặc quần áo như vậy không làm khó được nàng.

Bình thường khi hai người đi chung với nhau, chuyện nhỏ bên người, phần lớn đều là việc phải làm.

Đó là chuyện thân mật nho nhỏ giữa phu thê, Mộ Lăng không cũng không nguyện ý sai Tiểu Nam đến giúp đỡ sờ chạm vào.

Nàng chui vào bên trong xe, lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ, giúp Đế Tuấn mặc vào.

Ánh trăng mới lên, đống lửa lách tách, hắn một bộ áo lụa xanh màu nước, ánh sáng lung linh, hợp với tướng mạo tinh xảo, giống như người của trời.

nói riêng về bề ngoài, không so tuổi thật của hắn, thật sự Đế Tuấn là nam nhân cực kỳ xinh đẹp.

"Nương tử, có chuyện vi phu vẫn muốn nói nhưng vẫn không tìm được cơ hội thích hợp. Hôm nay thiên thời địa lợi, không nói không vui." Nàng giúp hắn

cài nút áo, hắn không an phận ôm ôm nàng, khẽ hôn vào mi tâm.

"Cái gì?" Mơ hồ có loại dự cảm xấu, Mộ Lăng không đề phòng nhìn chằm chằm, tùy thời chuẩn bị muốn chạy trốn.

Đế Tuấn buộc chặt cánh tay, khoảng cách gần nhau hơn: "Có cơ hội nàng nên

đi ra ngoài hỏi thăm một chút, đến tột cùng mình đã trải qua cuộc sống

"hạnh phúc" đến cỡ nào. Nhà người ta nam nhân có thê có thiếp, ân huệ

cùng hưởng, ngày đến phiên nữ nhân nào đó, một tháng tối đa cũng chỉ ba

năm ngày mà thôi. Lùi một bước mà nói, dù những gia đình một vợ một

chồng tương du nhĩ mộc, phần lớn cũng luôn luôn vu sơn mây mưa, dù nữ

nhân muốn, cũng phải chọn thời gian tinh lực nam nhân dồi dào mới được."

Lời nói xoay chuyển, hắn vòng một vòng thật to, mới thổ lộ mục đích thật

sự: "Mà còn nàng, một tháng ba mươi ngày trừ mấy ngày kia vi phu không ở bên người nàng, ngày nào mà không có bảo đảm chất lượng dùng toàn lực

thỏa mãn nương tử đây?"

không nhìn Mộ Lăng không trợn mắt há mồm. Đế Tuấn kéo kéo mũi, đáng thương ngập ngừng nói: "Cái gọi là nam nhân

no không biết nam nhân đói, chính là chỉ loại người như nương tử, ai,

phu nhân 'nhà giàu' nhà người ta, nơi nào hiểu được nỗi buồn của 'người

nhà nghèo' chứ." “Tiểu Nam!” Mộ Lăng Không không chịu được rống to.

Nữ thị vệ đang bận rộn sợ co rúm người lại: “Phu nhân? Tiểu Nam ở chỗ này, có chuyện gì phân phó.”

“Tìm tới cho ta cái chậu, phu nhân muốn hộc máu, đừng quên cầm cái lớn.”

Tiểu Nam 囧, cười khan một tiếng, mệnh lệnh này, nàng phải suy nghĩ suy nghĩ.

“Ta đi tìm.” Viện cớ lý do, nàng bước nhỏ hướng nơi xa, t