ìm được hay không
rồi nói. Dù sao hiện tại tốt nhất là nên biến mất, không nên quấy rầy
gia cùng phu nhân liếc mắt đưa tình.
“Nương tử, tại sao nàng muốn hộc máu? Chẳng lẽ vi phu nói sai sao?” Nghiêm túc, rất nghiêm túc nâng
mặt của nàng, ép buộc Mộ Lăng Không nhìn thẳng vào mắt mình, bốn mắt
đụng nhau, ánh mắt hắn như muốn cắn người: “Một năm 365 ngày, trừ mỗi
tháng khi nương tử không thoải mái, ít nhấy vi phu có thể bảo đảm 350
ngày hoàn thành nhiệm vụ vượt mức.”
“Cái này… Không cần lấy ra
khoe khoang.” Trên mặt của nàng quả thật là muốn nhỏ ra máu, tu luyện đã lâu, độ dày của da mặt vẫn còn kém mười phần so với Đế Tuấn.
“Lời ấy sai rồi, đây chính là chiến công vi phu cực kỳ kiêu ngạo, phải gọi
sử quan ghi chép mới được, vĩnh viễn ghi lại trong sử sách.” Hắn không
phải là đang nói đùa mà đang nói vô cùng nghiêm túc nha.
“Tiểu Bắc, ngươi cũng đi tìm chậu đi, một cái chưa đủ!” Mộ Lăng Không lại gọi lớn.
Được rồi được rồi, nàng vẫn là hộc máu ói đến chết thôi.
Trên đời này còn có người nào mất thể diện hơn so với nàng hay không???
………….
Hoàng cung nước Mạc Thương.
Linh đế đuổi cung nhân phục vụ bên cạnh ra khỏi cửa, lôi kéo tay Tiêu hoàng
hậu, ngồi ở trên giường than thở: “Mạn nhi, không phải nàng nói khi thái tử gặp vấn đề khó khăn, hắn không làm được, tự nhiên sẽ trở lại. Trẫm
nghĩ tới nghĩ lui, bên huyện thành Xương Bình kia, cũng chỉ là tổ chức
phản tặc Tiêu Dao môn là nhức đầy nhất, cố ý làm điều kiện trao đổi với
nó, muốn Cửu nhi đi giải quyết. Kết quả đây?
Dĩ nhiên là hắn không muốn cái kết quả này!
Nhưng hắn lại không nhịn được vui vẻ vì kết quả.
Nửa vui nửa buồn, khiến cho Linh Đế ăn bữa tối cũng không ngon, càng không có tâm tình lật thẻ của các cung phi để hoan ái.
Hắn tức giận!
Hắn cũng chỉ nghi người đó không được ở bên mẹ từ nhỏ, nhắc đi nhắc lại mấy câu.
Nhi tử là do Mạn nhi sinh ra, nàng phải nghe theo hắn.
Tiêu hoàng hậu khẽ mỉm cười, tư thế khuynh thành, năm tháng trôi qua, nét
đẹp thanh xuân cũng không còn, theo thời gian lắng đọng lại một nét đẹp
cao quý trầm ổn không nói nên lời.
Ánh sáng rực rỡ, không phải cô gái nào cũng so sánh được
Nàng cũng là con gái Mạc Thương, là người duy nhất dám nhạo báng cô gái của Linh Đế.
"Hoàng thượng, nô tì làm sao nghe được, ngài còn có chút hài lòng nha."
Linh Đế tinh thần phấn chấn, mặt đỏ lừ lừ, quả đấm đập mạnh mặt bàn, "Trẫm
có thể không hài lòng sao? Tiêu Dao môn trước đây ở dân gian làm đông
làm tây, triều đình mấy lần truy bắt đều không hiệu quả, chúng ta để Cửu nhi ra đi, nước lũ kéo tới, chúng ta không bị thường người nào, nhưng
trong hanh ổ kia, khi nước rút, tìm thấy mười mấy thi thể của bọn tội
phạm bị truy nã, hừ, trẫm thật muốn biết, từ nay về sau bọn Tiêu Dao
toàn những người dơ bẩn sống sao?
"Nói như vậy, Tiểu Cửu nhi lại
lập công lớn nữa sao?" Tiêu hoàng hậu tự mình rót ly trà, bưng cho Linh
Đế, bổ sung chút nước, chỉ sợ hắn nói nhiều sẽ thấy khô miệng.
Cười xong, Linh Đế suy sụp, mặt đưa đám gật đầu: “Không sai, lại lập công
lớn, trẫm nghĩ trước làm khó hắn, mượn cớ giáo huấn hắn một chút, giảm
chút khí thế của Cửu nhi, nhưng giờ nhìn lại, thấy uổng phí tâm tư.
"Thì ra là trong lòng ngai muốn Tiêu Dao môn làm mưa làm gió, Cửu nhi thê thảm quay về?" Tiêu hoàng hậu kinh ngạc che miệng.
"Cũng không phải, trẫm đối với Tiêu Dao môn, hận đến mức hàm răng ngứa ngáy." Có thể diệt, hắn tự nhiên vui vẻ sung sướng. Kết quả đây?
Dĩ nhiên là hắn không muốn cái kết quả này!
Nhưng hắn lại không nhịn được vui vẻ vì kết quả.
Nửa vui nửa buồn, khiến cho Linh Đế ăn bữa tối cũng không ngon, càng không có tâm tình lật thẻ của các cung phi để hoan ái.
Hắn tức giận!
Hắn cũng chỉ nghi người đó không được ở bên mẹ từ nhỏ, nhắc đi nhắc lại mấy câu.
Nhi tử là do Mạn nhi sinh ra, nàng phải nghe theo hắn.
Tiêu hoàng hậu khẽ mỉm cười, tư thế khuynh thành, năm tháng trôi qua, nét
đẹp thanh xuân cũng không còn, theo thời gian lắng đọng lại một nét đẹp
cao quý trầm ổn không nói nên lời.
Ánh sáng rực rỡ, không phải cô gái nào cũng so sánh được
Nàng cũng là con gái Mạc Thương, là người duy nhất dám nhạo báng cô gái của Linh Đế.
"Hoàng thượng, nô tì làm sao nghe được, ngài còn có chút hài lòng nha."
Linh Đế tinh thần phấn chấn, mặt đỏ lừ lừ, quả đấm đập mạnh mặt bàn, "Trẫm
có thể không hài lòng sao? Tiêu Dao môn trước đây ở dân gian làm đông
làm tây, triều đình mấy lần truy bắt đều không hiệu quả, chúng ta để Cửu nhi ra đi, nước lũ kéo tới, chúng ta không bị thường người nào, nhưng
trong hanh ổ kia, khi nước rút, tìm thấy mười mấy thi thể của bọn tội
phạm bị truy nã, hừ, trẫm thật muốn biết, từ nay về sau bọn Tiêu Dao
toàn những người dơ bẩn sống sao?
"Nói như vậy, Tiểu Cửu nhi lại
lập công lớn nữa sao?" Tiêu hoàng hậu tự mình rót ly trà, bưng cho Linh
Đế, bổ sung chút nước, chỉ sợ hắn nói nhiều sẽ thấy khô miệng.
Cười xong, Linh Đế suy sụp, mặt đưa đám gật đầu: “Không sai, lại lập công
lớn, trẫm nghĩ trước làm khó hắn, mượn cớ giáo huấn hắn một chút, giảm
chút khí thế của Cửu nhi, nhưng giờ nhì