pacman, rainbows, and roller s
Quá Sớm

Quá Sớm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323484

Bình chọn: 10.00/10/348 lượt.

t quá người viết thư không phải là Cẩn Du mà là một nam sinh tên Hạ Ngang.

Hạ Ngang, tôi có chút ấn tượng. Lần trước Cẩn Du có giới thiệu với tôi, là một nam sinh rất cao, diện mạo sáng sủa, sau đó … không còn gì nữa.

Bức thư Hạ Ngang dùng tiếng anh để viết. Tiếng Anh của tôi khá tốt nhưng bức thư này từ mới nhiều lắm cho nên khi xem vẫn có chút lao lực.

Tóm lại đây là một phong thư kỳ quặc. Không nói đến chuyện dùng tiếng anh để viết, hơn nữa nếu trong thư có từ nào khó hiểu, người viết thư còn chủ động viết một từ tiếng trung giải nghĩa phía sau rồi dùng dấu ngoặc đánh dấu lại.

Xem xong thư, cảm giác của tôi cũng không nhiều lắm. Bất quá có thể thấy được, Hạ Ngang là một người rất chu đáo, sợ tôi không đọc được tiếng anh mà không hiểu rõ nội dung.

Tôi vẫn nghĩ Cẩn Du sẽ không hồi đáp cho tôi, nhưng hai tuần sau, vào lúc tôi thi môn cuối cùng, Cẩn Du gửi đến cho tôi một phong thư, hai tờ giấy chi chít chữ, tôi đếm đếm, tổng cộng có hơn hai nghìn chữ.

(tưởng tượng cái cảnh chị tỉ mỉ đếm từng chữ thư người ta mà chỉ muốn ngất )

Khi đó kỳ thi viết văn của chúng tôi cũng chỉ yêu cầu viết 600 chữ, cho nên phong thư 2000 chữ của Cẩn Du thực sự khiến tôi rất kích động. Tim tôi run run cẩn thận đọc hết bức thư, cuối cùng phát hiện kỳ thật đây chính là một bài văn nghị luận.

Mở đầu, Cẩn Du giải thích cho tôi biết lí do anh hồi đáp muộn cho tôi bởi vì thời gian đó, anh đá bóng bị ngã gãy chân, nên đến mãi về sau anh mới biết tôi gửi cho anh một bức thiệp mừng.

Sau đó, anh khuyên tôi nên thi vào trung học Z. Về sau gần 1500 chữ chính là nêu lí do cho tôi biết thi trung học Z sẽ có lợi như thế nào. Tôi cảm thấy đây thực sự là một bài văn nghị luận rất hay, thể hiện đầy đủ mục đích kết cấu của văn nghị luận: từ phân tích lí lẽ cho đến dùng lí lẽ đó để thuyết phục người đọc.

Thời gian như thoi đưa, tôi nhanh chóng tiến vào kỳ thi tuyển sinh trung học, phát huy khả năng thần kỳ mà thi đỗ trung học Z. Mà Cẩn Du chính là đứng trong top ba người đứng đầu kỳ thi.

Sau khi thi xong, Cẩn Du gọi cho tôi một cuộc điện thoại. Trong đó, anh nói rất vui vẻ vì tôi có thể thi vào trung học Z. Tôi cũng rất vui vẻ vì anh đạt điểm cao như vậy.

Cẩn Du nói không có gì, còn khiêm tốn bảo rằng thực ra anh đã có thể đứng thứ nhất nhưng bởi vì khi thi môn toán cuối cùng đang làm bài mà bút bị tắc mực không ra, cho nên đành để đó không làm nữa.

Tôi nói: “Cậu ngốc à, hết mực sao không nói với giáo viên?”

Cẩn Du cười cười nói không sao cả: “Dù sao cũng không kém đi bao nhiêu điểm, vẫn có thể thi đỗ được.”

Bởi vì tôi thi đỗ trung học Z, Tần Bạch Liên chấp thuận cho tôi tới Thanh Đảo đến nhà bà ngoại ở vài ngày. Tôi vui vẻ đến phát điên rồi, ở bên đó chơi hơn mười ngày mới trở về.

Hôm trở về, Tần Bạch Liên nói cho tôi biết mấy ngày trước có một nam sinh đến tim tôi.

Tôi đoán người đó là Cẩn Du, kết quả là buổi tối tôi gọi điện cho anh.

Nhận điện thoại là một người khác, giọng nói thô khàn, sau đó mới đưa điện thoại tới tay Cẩn Du.

“Vừa rồi là ai vậy?” Tôi tùy miệng hỏi.

“Trong nhà mới mời một dì đến nấu cơm.” Cẩn Du cũng thành thật trả lời.

Sau đó tôi lại hỏi: “Có phải hôm trước cậu tới nhà tìm mình không, lúc đó mình đang ở nhà bà ngoại ở Thanh Đảo.”

Cẩn Du nói đúng vậy, tôi hỏi anh có chuyện gì, anh ngập ngừng một chút rồi nói: “Tối mai có nguyệt thực, đi ra ngoài xem đi.”

Cẩn Du hẹn tôi ở dưới trung tâm thương mại. Lúc tôi đến, anh đã sớm đứng đợi ở bên ngoài, anh mặc áo sơ mi trắng bình thường cùng một cái quần bò đơn giản.

Hồi ấy lưu hành mốt quần bò bó sát người. Nhưng Cẩn Du không thích mặc loại quần này, anh nói mặc như vậy trông thật khó coi, nhìn giống lưu manh không đứng đắn.

Dáng vẻ lưu manh không đứng đắn, nếu một tên con trai nói ra câu này hắn hơn phân nửa là giả đứng đắn nhưng ngoài ra cũng có một ít trường hợp là thật sự không hề giả.

Cẩn du đưa tôi lên tầng cao nhất của trung tâm thương mại, dọc theo đường đi tôi không ngừng nhắc nhở anh rằng tầng cao nhất đã bị khóa rồi, chúng ta căn bản là không thể đi lên. Cẩn Du lại bảo tôi cứ yên tâm, nói là anh có biện pháp.

Tôi sợ Cẩn Du nói thế vì muốn thể hiện với tôi cho nên đành ôm tâm trạng xem kịch vui cùng anh đi lên.

Mà ngoài dự kiến của tôi là, Cẩn Du thật sự có chìa khóa của cánh cửa sắt tầng cao nhất.

Tôi kinh ngạc không thôi: “Trung tâm thương mại là do nhà cậu mở sao?”

Cẩn Du lắc đầu: “Là nhà bác tớ, cái chìa khóa cũng mượn từ chỗ bác ấy.”

Tôi hiểu rõ gật gật đầu. Có thể suy ra nhà anh không phú thì quý thôi.

Trên mái nhà gió rất to, gió lạnh thổi từng trận, thổi tan toàn bộ khô nóng trên người. Cẩn Du chạy đến lắp kính thiên văn, còn tôi thì quan sát biển quảng cáo trên mái nhà, ở trong lòng dự tính không biết mỗi tấm biển này cần bao nhiêu phí quảng cáo.

“Lại đây.” Cẩn Du ngoắc tôi.

Gió mạnh khiến mái tóc anh bị thổi đến lộn xộn, áo sơ mi trắng rộng thùng thình trên người cũng phần phật bay theo.

“Có thể nhìn chưa?”

Cẩn Du nhìn đồng hồ trên tay, nói: “Nghe nói là 20 giờ 10 phút, còn kém 5 phút nữa.”

Tôi qua kính lọc nhìn về phía chân t