rời, chỉ cảm thấy ánh sáng như ngọc lấp lánh một phương, đẹp đẽ đến không thể diễn tả.
“Đẹp không?” Cẩn Du cúi thấp đầu, khoảng cách giữa tôi và anh trong khoảnh khắc trở nên thật gần. Hơi thở ấm áp của anh phả lên bên trái khuôn mặt tôi. Tôi cảm thấy mình sắp rối loạn trận tuyến rồi, đáy lòng nóng lên như nước được đun nóng, xì xì sôi trào.
“Cậu tới xem đi…” Tôi rời khỏi chỗ đứng, đem vị trí nhường cho Cẩn Du.
Cẩn Du ghé mắt vào, vẻ mặt chuyên chú. Qua một lát sau, anh vui vẻ chạy tới kéo tôi: “Bắt đầu rồi.”
Thực ra tôi đối với việc xem nguyệt thực cũng không có hứng thú gì lớn lao, không thể so với Cẩn Du là một kẻ say mê thiên văn học. Nhưng đến khi tôi trông thấy hình ảnh toàn bộ mặt trăng tròn trịa từ từ biến mất, nội tâm cũng tràn đầy kích động.
Mái nhà khá sạch sẽ, tôi và Cẩn Du ngồi trên chiếu, trăng tròn nhanh chóng hiện ra trở lại, cùng cái đầu và khuôn mặt của người nào đó ở một bên, hết sức hòa hợp.
“Tần Triều Ca.”
“Ừm.”
“Tần Triều Ca…”
“Đang ở đây mà.”
“Tần Triều Ca, mình muốn nói với cậu một việc.”
Tôi xoay đầu qua, trong lòng mơ hồ như có cái gì đang phá kén chui ra, tôi không dám nhìn vào đôi mắt Cẩn Du, cho nên tầm mắt chỉ chuyển đi chuyển lại từ trên cổ áo sơ mi anh xuống dưới.
“Tần Triều Ca, thực ra mình vẫn luôn thích cậu.”
“…”
Tôi chưa từng nhìn ngắm mấy vì sao quá ư là dư thừa trên trời, tôi nghĩ đêm nay tôi bị hocmôn làm cho hoa mắt rồi, cho nên mới thấy mọi thứ đều hỗn loạn.
“Tần Triều Ca, thực ra mình vẫn luôn thích cậu.” Rất nhiều năm sau, tôi thường nhớ tới buổi đêm mùa hè năm ấy, có một nam sinh nói cho tôi biết hắn vẫn luôn thích tôi.
Cũng không phải là lời tâm tình động lòng người lắm, có lẽ ngay cả lời tâm tình cũng không phải, chỉ là tôi cảm thấy lời nói đó chân thành tha thiết khiến người ta rung động. Tôi nghĩ, khi đó Cẩn Du là thật sự thật lòng.
Khi đó lòng của chúng tôi đều thực mềm mại, tín niệm cũng đơn giản, không muốn nhiều lắm, chỉ biết nhìn ngóng thứ mình trân trọng nhất. Sau đó em họ nói với tôi, đây không phải mềm mại, đây là lừa đảo, con bé hỏi tôi chị sẽ không chỉ vì câu này mà gật đầu đồng ý với anh ta chứ?
Tôi mỉm cười nói đúng.
Khi học trung học tôi và Cẩn Du đều xin trọ ở trường. Tần Bạch Liên rất vui vẻ khi tôi có thể ở lại ký túc xá. Bà cho rằng trọ ở trường có thể khiến tôi rèn luyện khả năng tự lập.
Ngày khai giảng hôm đó, Tần Bạch Liên đưa xe đi mua cho tôi một đống đồ dùng.
Tôi rất lo lắng tới cuộc sống cá nhân của Tần Bạch Liên: “Nếu cô đơn thì tìm một người bầu bạn, con không ngại đâu.”
Tần Bạch Liên tức giận không nhỏ, hùng hùng hổ hổ vứt tôi xuống xe: “Nuôi không con, thật sự là nuôi không con, lại còn chân ngoài dài hơn chân trong.”
Tôi thở dài xuống xe, nhìn Tần Bạch Liên lạnh lùng rời đi. Không rõ rốt cuộc bà còn chờ đợi cái gì, chờ đợi một người đàn ông còn có thể trở về bên bà, hay là chờ đợi một ngày tôi có thể nhận tổ quy tông?
Tần Bạch Liên nói cho tôi biết, thực ra họ của tôi không phải họ Tần mà là họ Tống, Tống Triều Ca.
Tần Bạch Liên còn nói cho tôi biết, tên của tôi là do người đàn ông đó đặt, vui vẻ triều khởi, kinh đào chụp ngạn (mình không hiểu ý câu này lắm nói chung là mong ước bạn trẻ Tần sẽ luôn vui vẻ)
Bà còn nói, nếu tôi có oán hận thì hãy oán hận bà, vì lúc trước là chính bà cố ý muốn sinh ra tôi.
Tần Bạch Liên một chút cũng không hề giấu diếm tôi, nhưng mà tôi không thích nghe. Bao nhiêu vở hí khúc như vậy, tôi ghét nhất chính là chuyện về Trần Thế Mỹ.
Mặc dù trong miêu tả của Tần Bạch Liên, ông ta rõ là một Trần Thế Mỹ có nỗi khổ riêng.
Tôi nghĩ, tôi không phải chúa Jesus, vì sao mẹ tôi lại là thánh mẫu?
Ký túc xá của trung học Z cũng khá tốt, giường tầng, một phòng có tám người ở, diện tích ban công cũng lớn, đứng ở ban công có thể nhìn thấy ban công ký túc xá nam sinh đối diện đang phơi quần lót, có màu trắng, xanh đen, có in chữ mà cũng có in họa tiết hoạt hình.
Hạ Chính Văn là bạn cùng phòng đầu tiên tôi quen. Cô ấy mới vào ký túc xá đã mắng chửi, sau đó chúng tôi từ nội dung mắng chửi của cô ấy mới biết được một tin tức cực kỳ quan trọng.
Bởi vì phòng ký túc của trường có hạn, số lượng nam sinh lại nhiều hơn nữ sinh nên để tiết kiệm và sử dụng hợp lí tài nguyên, phòng trống của nữ sinh sẽ được để lại cho nam sinh.
Đương nhiên, nhà trường vẫn phân chia ra, không thể để nam nữ cùng ở lộn xộn được mà là áp dụng một phương án. Ký túc xá có năm tầng, tầng 1,2 thuộc quyền nam sinh sử dụng, tầng ba bốn năm vẫn cho nữ sinh ở như trước.
Thực không may nhà trường chọn 2 phòng giao nhau của khu nữ sinh, mà tôi cũng ở một trong số đó.
Tôi đem việc này nói cho Cẩn Du, Cẩn Du còn tức giận hơn so với tôi, anh mắng trường học tới mức mắng chó chó chảy máu đầu, sau khi mắng xong, anh nói muốn xin để anh ở lầu này.
Tôi mắng: “Cậu muốn đi ra oai với người ta ư?”
Cẩn Du kéo tay tôi tránh ra chỗ không có người, “Mình là sợ bọn họ muốn chèn ép trước.”
Tôi: “Yên tâm đi, ở tầng này có nhiều phòng như vậy sao có thể chọn trúng mình a,mình không xui xẻo đến thế đâu.”
Cẩn Du vỗ gáy tôi: “Nói cái gì đâu.” Sa