ầu lại, lúc này cũng không biết phải nói
cái gì, môi dưới đều cắn cho có dấu, mới nghẹn đi ra một câu, "Không có việc
gì, anh cứ đi đi."
Ứng phó xong cũng đã hết
cả buổi tối, Cố Hoài Việt cảm thấy cực kỳ mệt mỏi. Không phải nói thể lực, cũng
không phải yếu hơn trước kia nhưng là đạo lí đối nhân xử thế này sao có thể
sánh bằng thế chiến đấu đánh trận được, nghĩ đến đây anh liền trở lại phòng ngủ
của mình, lên giường nghỉ ngơi.
Trong phòng không khỏi có
chút loạn. Tuy nói anh hàng năm ở bên ngoài tham gia quân ngũ nhưng một lần diễn
tập quân sự có thể làm cho anh suốt mấy tháng đem lều trại làm nhà, cũng chưa
có ổn định được nên căn phòng này từ đó đến nay giờ đại khá đã trở thành phòng
của con trai, trong phòng đầy ắp món đồ chơi quả thực làm cho anh không có chỗ
đặt chân, có thể thấy được ông bà nội rất chiều đứa cháu nội này.
Miệng của tiểu quỷ ẩn ẩn một
tia cười, trong lúc ngủ mơ bạn nhỏ Cố Gia Minh đá bay chăn, đem khẩu súng lắp
ráp được một nửa để ở bên giường. Đây chính là bảo bối của tiểu tử kia.
Đây là món quà mà hôm
sinh nhật bốn tuổi của Gia Minh anh đã mua cho nó, lần đó cũng xem như là lần
sinh nhật duy nhất mà anh ở bên cạnh con, chính vì vậy mà quà sinh nhật này cũng
có thể xem như bảo bối. Tiểu quỷ này thường xuyên vác súng trên vai, đạn lên
nòng ra trận nên anh đương nhiên biết rõ ràng những kỹ năng này là giả, nhưng
là con thích, con rất quan trọng với anh nên anh vẫn mua cho thằng bé.
"Chờ con trưởng
thành, con cũng muốn vác súng trên vai!"
Giọng nói non nớt trẻ con phảng phất giống như mới ngày hôm qua, đảo mắt, tiểu
tử kia đã lớn như vậy .
Tuy rằng anh hàng năm ở
bên ngoài những người khác cũng không biết, chỉ anh biết, con anh chính là một
sự uy hiếp, lời nói này là cấp trên của anh Tịch tư lệnh nói, anh âm thầm chấp
nhận.
Đương nhiên lão thủ trưởng
đã nói như vầy, "Nếu ai có cừu oán với cậu, trói con cậu lại, cho dù cậu
có đủ các loại kỹ năng cũng không dám dùng, lúc đó còn có khí thế trên chiến
trường giết địch sao?" Ông ấy đã ngừng một chút rồi lại có ý vị thâm trường
nói, "Thế nhưng là đàn ông cũng chỉ là đàn ông, không phải là bất cứ cái
gì cũng đều có thể thay thế được, có một số việc còn phải nhờ tới người phụ nữ
làm."
Lúc ấy chỉ cho rằng Tịch
tư lệnh là bị mẹ mình nhờ vả tới khuyên nhủ, cười cho qua mà thôi, nay con của
anh đã chậm rãi lớn lên. So với hoàn cảnh khi còn nhỏ thì có phải anh lại nên để
con lớn lên trong cô đơn như vậy nữa hay không?
Đây là vấn đề mà anh cũng
chưa khi nào nghĩ qua mặc dù đã lâu như vậy. Đây lần đầu tiên anh nghiêm túc tự
hỏi vấn đề này.
...
Thứ Hai.
Sáng sớm Nghiêm Chân liền
tỉnh lại, nhìn đồng hồ, đã bảy giờ năm phút. Cô sửng sốt trong chốc lát, mới giật
mình nhớ tới hôm nay còn phải đi làm, nhanh chóng xuống giường rửa mặt. Vừa vào
phòng bếp liền thấy bà nội đã nấu cháo xong rồi, trên bàn đã bày biện ra rồi.
Bà nội vừa nhìn thấy cô,
liền thúc giục cô ăn sáng, "Bà thấy cháu ngủ say như vậy, đang nghĩ đợi
lát nữa đi gọi cháu dậy. Cháu không bị muộn chứ?"
Nghiêm Chân cười lắc lắc
đầu, cúi đầu ăn sáng.
Cô tối hôm qua đi ngủ rất
sớm nhưng là nằm thật lâu trên giường cũng không ngủ được. Loại tình huống này
đối với cô mà nói là rất khác thường, cô dạy học ở tiểu học, tuy nói tiết dạy không
nhiều lắm nhưng là công việc mỗi ngày cũng rất mệt, lại càng không muốn nói đến
cuối tuần cô còn phải gặp phụ huynh của bọn trẻ. Mỗi ngày về nhà, dính vào gối
đầu liền ngủ vùi.
Mà hiện tại, cô lại mất
ngủ.
Cô cố gắng không nghĩ đến
nữa, vẫn giống như cũ đi đến trường.
Đem xe đạp khóa cẩn thận,
Nghiêm Chân vừa quay người lại, liền thấy từ trong gara Vương Dĩnh chậm rãi đi
ra, sắc mặt của cô ấy không được tốt lắm.
"Làm sao vậy? Sắc mặt
khó coi như vậy?" Cô vội hỏi.
Vương Dĩnh quyệt miệng mà
nói, "Cô Nghiêm có phải chung văn
phòng cùng với Lý Viện hay không?"
A, cô Lý? Nghiêm Chân
nghĩ nghĩ rồi đáp, "Cùng một tổ, làm sao vậy?"
"Cũng không biết cô như
thế nào chịu được cô ta nữa, không phải gả cho một người có quyền thế thôi sao,
mỗi ngày ở trước mặt người ta khoe khoang. Chiếc xe mới vừa rồi rời đi kia khiến
cho tôi hít phải một đống bụi.”
Nghiêm Chân nhìn nhìn cô ấy
hồi lâu, rồi sau đó nhẹ nhàng cười, đưa qua một cái khăn tay sạch sẽ, "Lau
đi, sắp đến giờ dạy, cô cũng đừng tức giận nữa.”
Vương Dĩnh hừ một tiếng,
nhận lấy.
Trong văn phòng, Lý Viện
đang cầm gương nhỏ mang theo người trang điểm, Nghiêm Chân thản nhiên đi vào
chào hỏi, đi đến trước bàn làm việc của mình mà ngồi xuống, còn chưa kịp kéo
ngăn kéo ra thì chợt nghe Lý Viện ở đối diện nói một câu, "Cô Nghiêm, nói
thật cùng làm chung với cô quả thật rất tốt ."
Bàn tay lấy đồ dừng một
chút, Nghiêm Chân ngẩng đầu cười cười, "Bỗng nhiên sao lại nói chuyện này?"
Lý Viện buông gương xuống,
thâm ý liếc nhìn cô một cái, rồi sau đó quyến rũ cười, "Không có gì. Đúng
rồi, Vạn chủ nhiệm nói khi nào tới thì tới văn phòng bà ấy một chuyến."
Vạn chủ nhiệm? Nghiêm
Chân khẽ nhíu mày, đứng dậy đi đến văn phòng chủ nhiệm khoa Vạn Nhụy.
V
