ạn chủ nhiệm năm nay gần
sáu mươi, năm đó là chủ nhiệm được trường học mời về, bên dưới mái đầu bạc kia
là gương mặt thường xuyên mang theo sự tươi cười hiền lành, bà ấy rất quan tâm
và chiếu cố tới Nghiêm Chân. Nghiêm Chân đối với bà ấy cũng rất cảm kích, nhưng
là giờ phút này tất cả biểu tình trên mặt Vạn Nhụy đều là xin lỗi.
"Cũng không biết có
chuyện gì, hiệu trưởng bỗng nhiên nhắc tới cháu, muốn xem lý lịch sơ lược của
cháu." Vạn Nhụy nói, "Tiểu Chân, tình huống của cháu thì cháu cũng rõ
ràng, chưa tốt nghiệp đại học sư phạm lại không có chứng nhận giáo viên, tuy
nói cháu đang là nghiên cứu nhưng dù sao
hiện tại hiệu trưởng muốn chứng thực mà cháu không có bằng chứng chỉ là không
được."
Nghiêm Chân hơi nhếch
môi, không nói gì. Lúc trước thời điểm cô tốt nghiệp thì vội vã tìm việc, cho
nên lý lịch sơ lược phỏng vấn đã có rất nhiều công ty trả lời thuyết phục là trở
về nhà chờ tin tức.
Nhưng cô thấy tiền còn lại
cũng không thừa bao nhiêu, do nhu cầu cấp bách nên cô cần phải tìm được một
công việc, cũng thật may mắn là có một vị học tỷ vốn đang muốn tới trường học
này giảng dạy nhưng lại đúng lúc đó quyết định muốn theo bạn trai đi nước
ngoài, liền giới thiệu cô đến đây làm .
Cô quả thật là chứng chỉ
gì cũng đều không có, có thể vào được đây cũng là nhờ vào mối quan hệ của học tỷ,
vốn tưởng rằng không có việc gì nhưng thật không ngờ...
Vạn Nhụy cũng rất lo lắng,
Nghiêm Chân cũng được xem như do một tay bà đưa vào, là một cô giáo thế hệ sau mà bà thích nhất,
"Bây giờ còn có thể liên lạc với học tỷ của cháu hay không, có lẽ nhờ cô ấy
tìm người giúp đỡ xem?"
Nghiêm Chân lắc lắc đầu, "Học
tỷ đi nước ngoài, cháu không có phương thức liên hệ cùng chị ấy.”
"Aiz." Vạn Nhụy
thở dài một hơi, "Nếu không tìm được người, theo ý tứ của hiệu trưởng thì
bước tiếp theo là vị trí của cháu sẽ để cho một người khác đảm nhiệm."
Nhất thời trong giây lát,
văn phòng lâm vào tình trạng khó xử, Vạn Nhụy vỗ vỗ bả vai Nghiêm Chân, trấn an
cô, "Nhưng cháu yên tâm, công việc cho cháu vẫn có."
Như là ngoài dự đoán,
Nghiêm Chân ngẩng đầu có chút kinh ngạc mở miệng hỏi, "Là sao ạ?"
Đối mặt với ánh mắt kinh
ngạc của cô, Vạn Nhụy có chút khó xử mở miệng, "Hiệu trưởng nói thư viện của
trường vừa mới nhập về một lô sách, muốn nhờ cháu tới trông coi." Đôi con
ngươi xinh đẹp của Nghiêm Chân chợt lóe lên, Vạn Nhụy lại nói tiếp, "Tôi
biết chuyện này khiến cho người có tài như cháu cảm thấy không được trọng dụng,
nhưng biên chế của cháu vẫn còn và tiền lương cũng vẫn như cũ..."
"Cháu đã hiểu."
Nghiêm Chân mỉm cười đánh gãy lời của chủ nhiệm, "Cám ơn cô, Vạn chủ nhiệm.
Cô vì chuyện của cháu mà phải lo lắng như vậy."
"Cháu… cháu đồng ý rồi
sao?" Vạn Nhụy có chút kinh ngạc, bà lại còn chuẩn bị cả một cái sọt đầy lời
khuyên, định bụng tới khuyên người nhìn qua trẻ tuổi nhưng tâm cao khí ngạo
này.
"Vâng, cháu đồng ý.
Tuần sau cháu sẽ trực tiếp nhận công việc mới.” Cô nhẹ giọng nói.
"Ai, Được được được."
Vạn Nhụy Điệt vừa nói ba từ được, đối với thái độ sảng khoái của Nghiêm Chân rất
là cảm kích, “Tôi cũng đã nói chuyện với hiệu trưởng rồi, đến lúc đó tôi sẽ cố
gắng thử xem có thể tìm được người có thể giúp cháu sắp xếp một vị trí khác được
hay không?
"Làm phiền cô rồi, Vạn
chủ nhiệm." Nghiêm Chân thấp giọng nói, đối với Vạn chủ nhiệm là người đã giúp
cô nhiều nhất, cô rất thật tâm mà kính trọng .
"Vậy sau khi qua đó,
chuyện công việc nếu có chuyện gì khó xử cùng khổ cực thì trực tiếp đề cập với
trường học, đừng có ngại gì cả."
Nghiêm Chân cúi đầu trầm
mặc vài giây, rồi sau đó ngẩng đầu, cười cười nói, "Khổ ai cũng đều có nhưng nếu như từng thứ
từng thứ đều nói với người ta thì họ lại bảo mình làm cao kiêu căng. Vạn chủ
nhiệm, cô yên tâm đi, không có việc gì đâu ạ ."
Thứ khác
cô không có nhưng nhẫn nại thì cô có thừa. Đảo mắt đã đến thứ 6, Cố Hoài Việt trở lại thành phố C cũng đã được một thời gian, nhìn trên lịch thì ngày về cũng đã gần đến. Trên thực tế anh không dự định nghỉ ngơi lâu như vậy, diễn tập đều đã bắt đầu rồi, anh từ “thầy giáo” nhận được điện thoại của mẹ mình gọi tới. Lý Uyển ở trong điện thoại dặn dò, muốn anh khi nào diễn tập chấm dứt thì trở về nhà một chuyến, có chuyện quan trọng cần bàn.Sự tình quan trọng được nói đến là gỉ thì trong lòng anh cũng biết rõ, có thể thấy được bữa tiệc chúc thọ ngụy trang do mẹ mình cùng Cố lão gia làm ra thì anh không trở về cũng không được.“Anh hai, sư đoàn các anh có cuộc diễn tập theo quý tiếp theo sẽ bắt đầu khi nào?”Ăn xong điểm tâm, anh còn chưa nghĩ được nên mở miệng như thế nào thì Cố Hoài Ninh đang ngồi ở trên sofa đọc báo đã ném qua cho anh một câu. Anh liếc mắt một cái thản nhiên nói ra hai chữ, “Nhanh thôi.”Lương Hòa ngồi ở một bên gọt táo cũng ngẩng đầu lên, “Nói như vậy là anh hai sắp trở về doanh trại rồi sao?”Cầm tờ tạp chí lên anh cúi đầu ừ một tiếng. Không nghĩ tới, mấy câu đối thoại ngắn gọn này rất nhanh để lọt tới tai của bạn nhỏ Cố Gia Minh, căn bản còn đang ở trên bàn cơm cọ xát thì hiện tại cũng không cố ăn
