Old school Easter eggs.
Quân Hôn Bí Mật

Quân Hôn Bí Mật

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329231

Bình chọn: 7.00/10/923 lượt.

ằng bé tan học nhưng vẫn không thấy người đâu?""Tôi cũng không có thấy." Nghiêm Chân trả lời, mày hơi hơi nhíu lại, "Làm sao có thể không thấy người được chứ?"Phùng Trạm sốt ruột nói, "Em cũng không biết, bình thường tiểu gia hỏa này vừa hết giờ thì nhô đầu chạy ra liền. Hôm nay đợi cho học sinh trong trường học đi về hết em còn không thấy thằng bé đâu. Ông cụ bảo vệ ngoài cửa không dám cho em đi vào, chị xem này..."Nói xong điện thoại, đầu kia lại là một trận ồn ào.Nghiêm Chân bên này có thể nghe thấy Phùng Trạm đang ở cửa cố gắng thuyết phục bảo vệ, "Bác à, bác cho cháu đi vào đi. Cháu là nhân dân giải phóng quân, bác nhìn xem đấy là chứng nhận sĩ quan của cháu này..."Nghiêm Chân bất đắc dĩ, gọi hắn vài tiếng nhưng không có phản ứng thì ngắt điện thoại rồi cầm lấy áo đi ra ngoài.Đã trễ thế này tiểu gia hỏa này có thể chạy đi đâu chứ? Cô không khỏi đau đầu suy nghĩ.Hay là bị người xấu bắt đi? Cái ý nghĩ này dọa cho Nghiêm Chân hoảng sợ, cô một chút cũng không chậm chạp mặc xong áo khoác liền đi ra ngoài.Tay run run mở cửa thư viện, vừa mới mở ra khiến cô ngây ngẩn cả người.Trong bóng tối nhìn ra ngoài, hai bên đường có mấy cái đèn tường mờ mờ sáng. Nương theo chùm tia sáng mỏng manh này, cô nhìn thấy một đứa trẻ đeo túi sách, đang ngửa đầu đứng ở cửa thư viện. Cậu bé thấy cửa mở ra thì nhất thời cười cười.Cô cảm thấy có chút khó có thể tin, cúi người tỉ mỉ nhìn đứa nhỏ bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt mình. Cô lấy tay xoa xoa khuôn mặt của cậu bé, cảm giác thật lạnh lẽo lại rất chân thật.Cô nhìn qua đánh giá cậu bé , chỉ thấy trên đầu mang theo một cái mũ che mìn khí phách hiên ngang hùng dũng oai vệ, cặp sách đeo chéo, đứng ở nơi đó, ánh mắt lóe sáng nhìn cô.Nghiêm Chân mở miệng, giọng nói đã có chút khàn khàn, "Gia Minh, em đứng ở chỗ này làm gì vậy?"Tiểu tử kia một chút cũng không cảm giác được tâm tình phức tạp lúc này của cô, hai mắt nháy nháy, mở miệng thanh thúy tuyên bố, "Cô giáo Nghiêm, thời điểm tổ chức khảo nghiệm cô đã đến!"

Nghiêm Chân không nói lời nào, vừa mới bị một đứa trẻ dương cung ngắm vào nên dường như làm cho cô khẩn trương. Cô lập tức trấn tĩnh lại, khí lực cả người đều tan hết. Cô dùng lòng bàn tay ấm áp của mình vuốt lên hai gò má của Gia Minh, thật lâu sau cô mới hỏi, “Muốn khảo nghiệm cô cái gì nào?” Cô tận lực dùng ngữ khí thoải mái, nhưng vẫn cảm giác được được toàn thân mình đang đổ mồ hôi lạnh, sau lưng đã có cảm giác mát rồi.Tiểu tử kia chớp chớp mắt, nhẹ nhàng nhìn túi sách của mình, “Cô xem, khẩu súng của ông nội em đã sửa tốt lắm rồi.”Cô cầm lên xem, phát hiện ra chỗ gãy đã được dán bằng miếng băng dán trong suốt, tuy rằng khó nhìn một chút nhưng cũng đủ để làm mệt đứa trẻ này rồi.Cô cười cười, nhẹ giọng hỏi, “Cho nên thế nào?” Sau khi hỏi xong, mí mắt cô bỗng nhiên lại nhảy dựng lên, giống như có dự cảm chẳng lành. Tiểu tử kia lấy súng, lấy súng để làm gì?Chỉ thấy bạn nhỏ Cố Gia Minh nhếch miệng cười hì hì, rồi sau đó lớn tiếng tuyên bố, “Cô giáo, cô dẫn em đi tìm ba đi.”Quả nhiên…Nghiêm Chân ổn định thân mình, nhìn về phía ánh mắt của tiểu tử kia trong nháy mắt, “Gia Minh, ba đang làm việc mà, chúng ta đi không phải là quấy rầy ba của em sao?”Tiểu tử kia lập tức giơ tay lên cam đoan, “Không quấy rầy, không quấy rầy, em cam đoan không quấy rầy.”Thật đúng là… Nghiêm Chân suy nghĩ một lát rồi nói, “Vậy em có hỏi ông nội là trong lúc quân diễn thì ba có thể nhìn thấy chúng ta hay không?”“Chú Phùng nói là quân diễn cũng sắp xong rồi, chúng ta chỉ có thể chờ thôi.” Tiểu tử kia dẫu môi nói.Tấy nhiên, bạn nhỏ này trước khi đến đây đã tính toán tốt lắm, cô hiện tại muốn cự tuyệt cũng không tìm ra lý do chính đáng. Nghiêm Chân trầm ngâm một lát rồi nói, “vậy em biết đường sao? Không biết đường chúng ta đi như thế nào?”Tiểu tử kia lập tức vui mừng mở túi sách ra, cầm lên tấm bản đồ không biết trên đó vẽ những gì, “Cô xem này.”Nghiêm Chân : “…”Được rồi, bạn nhỏ này đã dùng cái hồn nhiên của tuổi thơ để đánh bại cô rồi.Nghiêm Chân dừng ánh mắt trên tấm bản đồ, trầm mặc vài giây sau đó thở dài một tiếng, “Được.” Cô đưa tay nắm lấy tay Cố Gia Minh, cố gắng mỉm cười, “Cô mang em đi.”Nghiêm Chân nắm lấy tay Gia Minh đi xuyên qua ngôi trường, tiểu tử kia thật là cao hứng, vừa đi còn vừa hát nữa. Nghiêm Chân cười khổ, nhéo nhéo da thịt trong lòng bàn tay cậu bé, mang cậu bé ra cửa.“ Cô giáo, ba em ở thảo nguyên. Ba nói trên thảo nguyên có thể ăn thịt dê nướng, cô có thích ăn không? Em sẽ nói ba làm thịt nướng cho cô ăn.” Bạn nhỏ này thực trượng nghĩa mà nói.Là em muốn ăn chứ gì? Đón lấy ánh mắt khao khát của tiểu tử kia, Nghiêm Chân nhịn không được cười lên một tiếng, “Được.”Nếu thật là như vậy thì kỳ thật cũng không sai. Nhưng….Nghiêm Chân dừng lại, cô đã thấy Phụng Trạm đang đứng ở cửa ngoắc tay nhìn bọn họ. Bạn nhỏ Cố Gia Minh đi một chút rồi chợt dừng lại, vì đã thấy được chú Phùng Trạm người mà cậu bé đã vất vả giấu diếm mới có thể trốn được đang tiến về phía mình.Trợn mắt là phản ứng đầu tiên của bạn nhỏ kia, sau đó trợn mắt quay lại nhìn Nghiêm Chân như có ý muốn nói “đi theo đ