ới một mảnh tiếng sợ hãi!
Thái hậu mặt
mày hớn hở rồi, không phải là bởi vì Nguyệt Minh Châu, mà bởi vì là câu
‘không so được Minh quốc phồn vinh thịnh vượng’, Thái hậu nói: “Hoàng
thượng quá khách khí, hoàng thượng có thể tự mình đến, cũng đã cho ai
gia mặt mũi rất lớn, làm sao dám ghét bỏ đây?”
“Đúng nha, hai
nước Nguyệt, Minh nằm cạnh nhau, có thể nói người một nhà, trẫm cũng
chúc hai nước lâu dài an bình!” Hoàng thượng nói, bọn họ nói gì Lưu Quân Dao căn bản không quan tâm, mắt nàng không hề chớp nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Hiên, đã biết hắn không phải là người bình thường, không thể nghĩ
đến là hoàng đế Nguyệt quốc. Quá không thể tưởng tượng nổi!
Nhưng ba chữ ‘ Lưu Quân Dao ’ đã gọi suy nghĩ của nàng trở lại, chỉ nghe
Hoàng Phủ Hiên nói: “Hôm nay trẫm cố ý cầu thân với quý quốc, tha trẫm
to gan, mong nữ nhi của Lưu thần tướng —— Lưu Quân Dao nhập chủ hậu cung trẫm. Mong rằng Lưu thần tướng thành toàn!”
Hoàng Phủ Hiên cung
kính khẽ cúi người chào Lưu thần tướng, Lưu Quân Dao thấy sắc mặt của
cha thay đổi, hơn nữa hắn quỳ xuống đất cầu xin tha thứ: “Hoàng thượng,
cựu thần đáng chết!”
Nữ nhi của Thần tướng đã gả vào hoàng gia,
trên dưới Minh quốc ai không biết, sao hoàng đế Nguyệt quốc lại coi
trọng một nữ tử đã gả đây?
Mặt Hiên Viên Hoành lộ vẻ khó xử, nói: “Này. . . Sợ rằng không ổn, nữ nhi của Lưu ái khanh đã gả cho hoàng đệ, bất quá, trẫm có thể làm chủ, gả Tĩnh Nhã công chúa cho Nguyệt quốc!”
Tĩnh Nhã công chúa là con gái một của Thái hậu, muội ruột của hoàng thượng,
bực vinh hạnh đặc biệt này, ai cũng sẽ không cự tuyệt? Chuyện cực tốt, Hoàng Phủ Hiên cũng không lĩnh tình, đừng tưởng rằng hắn là người tục tằng, tùy tiện nhét một nữ nhân là có thể đuổi.
Hoàng Phủ Hiên rất không khách khí cự tuyệt: “Tạ ý tốt của hoàng thượng, việc đã đến nước này, không cần hy sinh công chúa cho thỏa đáng! Nếu Lưu
Quân Dao đã gả, trẫm cũng không miễn cưỡng!”
Hắn bảo vệ tình yêu
của mình, nhưng lại đẩy Lưu Quân Dao vào trong nước xoáy, một cái ánh
sáng lạnh từ bên cạnh bắn tới, liền nghe được Thái hậu cười lạnh nói:
“Chẳng lẽ công chúa bảo bối của ai gia không so được ái nữ của thần
tướng?”
Lưu Quân Dao nghĩ thầm: lần này xong rồi, nhân vật vang
dội nhất Minh quốc không ai ngoài nàng! Nàng trợn mắt nhìn Hoàng Phủ
Hiên một cái, giống như nói: nếu không thu trận, cần phải chịu đau khổ
rồi.
Tiếp thu được ám hiệu của nàng, Hoàng Phủ Hiên cười nhìn
nàng, nói với Thái hậu: “Thế gian không có tốt nhất, chỉ có thích hợp
nhất, hi vọng Thái hậu tha thứ!”
“Ha ha ha. . . . Hôm nay là ngày sinh của ai gia, chỉ đùa mọi người một chút!” Cao thái hậu tự nhiên
hiểu, giao hảo của hai nước, không đáng vì một nữ nhân mà phá hủy! Rõ
rệt không thể làm gì, nhưng vụng trộm có thể.
Ai! Lưu Quân Dao âm thầm thở dài, nhíu chặt chân mày, hôm nay được tôn sùng đến trên đầu
sóng mũi đao, sau này sợ rằng không được an bình rồi.
Sóng ngầm bắt đầu khởi động trong tiệc, thế cục lục đục đấu ngầm, âm mưu quỷ kế bộc phát!
Sau khi tiệc thọ chấm dứt, Lưu Quân Dao không kịp chờ đợi chạy đi. Trên
đường đen như mực, một mình nàng đi lại chẳng có mục đích, nhìn về
phương xa, rốt cuộc nơi nào mới là quy chúc của nàng.
Đột nhiên, nàng nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ quen thuộctrước mặt, nàng thử hô: “Hoàng Phủ Hiên?”
Hoàng Phủ Hiên ẩn nhẫn nở nụ cười, xoay người, dừng bước, thật ra thì hắn
cũng nghĩ không thông, vì sao ngây thơ như vậy? Cư nhiên an bài trận
không hẹn mà gặp này.
“Quả nhiên là ngươi, ta là nên gọi ngươi
Hoàng Phủ Hiên? Hay là hoàng thượng Nguyệt quốc?” Khẩu khí của Lưu Quân
Dao hơi cứng, trên mặt chứa một tia cười lạnh. Tựa hồ đang oán giận hắn
lừa gạt nàng.
Hắn cũng không muốn bởi vì sự khác biệt của thân
phận mà trở ngại hai người phát triển, Hoàng Phủ Hiên không kìm hãm được đưa tay vuốt ve đầu của nàng, cưng chìu cười cười: “Gọi ta Hiên, ở
trước mặt ngươi, ta không phải hoàng thượng, ta chỉ là một nam nhân bình thường!”
“Nhưng. . . . . .” Nàng do dự theo dõi hắn, quá mức thân mật rồi, nàng rất không quen!
“Không cần cự tuyệt, ngày đó cầm tiêu hợp tấu, chúng ta rất có ăn ý không phải sao?” Hoàng Phủ Hiên không ngừng cố gắng, chính hắn cũng cảm thấy khôi
hài, giống như mình đang dụ dỗ phụ nữ đàng hoàng!
Nàng làm đấu tranh tư tưởng xong rồi, rốt cuộc gật đầu: “Được rồi, Hiên!”
Hoàng Phủ Hiên đưa nàng đến cửa vương phủ, mới lưu luyến không rời rời đi.
Nàng đẩy cửa ra, len lén đi vào, “Khuya rồi, còn chạy lêu lổng đi đâu?”
một giọng lạnh băng làm nàng sợ tới mức ngây ngẩn cả người.
Nàng
nhìn lại phía bên trái, lại nhìn thấy bóng dáng của Hiên Viên Triệt che
giấu ở trong bóng tối, nàng hít sâu một hơi, âm thầm may mắn, hoàn hảo
không phải quỷ! Lưu Quân Dao căm tức nhìn hắn, thấp giọng oán giận nói:
“Khuya ngươi không ngủ, chạy tới nơi này giả quỷ làm gì! Muốn hù chết
ta, sau đó như hình với bóng với Liễu Nhu sao?”
Hiên Viên Triệt
cũng cảm thấy không giải thích được, trong cung, hoàng đế Nguyệt quốc
lại muốn cưới nàng! Lúc đó hắn cũng rất ghen ghét, nữ nhân của hắn, tại
sao người kh