ao nhàn nhạt cười, nói một câu không giải thích được: “Rốt cuộc đã tới!”
Lan nhi mở cặp mắt mê hoặc, ngắm nhìn chung quanh, không có người khả nghi nào! Nàng chu miệng lên, hỏi: “Tỷ, ai tới rồi hả ?”
Nhưng tỷ chẳng qua chỉ cười không nói, khiến Lan nhi không hiểu ra sao. Đột
nhiên Lan nhi tựa như thấy quỷ, vừa kéo ống tay áo của nàng, vừa kêu to: “Tỷ, mau nhìn, thật là độc ác.”
Không nhịn được Lan nhi đeo bám
dai dẳng, nàng miễn cưỡng mở hai mắt ra, nhìn về phía ngoài rèm, sắc mặt đột nhiên thay đổi, cố nén xung động muốn ói, quả thật rất ghê tởm,
trên đài tỷ võ, một nam tử mập chảy mỡ đánh thật vui sướng. Một mình
chiếm thượng phong. Lưu Quân Dao nhìn ra được, hắn quả thật có chút tài, nếu như không phải quá mập, ngũ quan không tệ.
Lan nhi sốt ruột, hét lên: “Tỷ, hắn sắp thắng! Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Người
xấu như vậy, sao tỷ có thể gả cho hắn đây?”
Mặc dù mặt Lưu Quân
Dao không đổi sắc, nhưng nội tâm cũng gấp, ánh mắt nàng bay về phương
xa, tìm kiếm bóng dáng đang chờ đợi, cơ hồ trông mòn con mắt. Chuyện hôm nay vốn là dụ hắn tới. Đang ở lúc nàng thất vọng, một bóng dáng giận dữ xuất hiện ở trong tầm mắt.
Lưu Quân Dao cười, an tâm tựa vào
trên ghế đệm, chờ xem cuộc vui, nam tử mập mạp thắng, phách lối nói:
“Còn có ai dám lên? Không ai sao? Mỹ nhân này là của ta! Ha ha ha. . .
.”
Một tiếng ‘đông’ vang lên, hắn bị đá rơi vào nước, tiếng chửi
rủa vẫn không dứt. Nhưng lại không dám nhìn chăm chú nam tử như tiên
trên đài.
“Cút!” Lửa giận vẫn hừng hực thiêu đốt. Bốn phía Hiên
Viên Triệt giống như bao phủ một vầng sáng, cao quý bẩm sinh làm cho
người ta không dám nhìn gần. Giờ phút này hắn giống như vương giả. Cao
ngạo! Tôn quý!
“Là hắn! Sao hắn lại tới?” Bên bờ một nam tử kinh
ngạc nói. Khi nào thì Vương gia Minh quốc lộ diện vì nữ nhân? Trong đó
có ẩn tình sao? Hắn cười khe khẽ, trường hợp tựa hồ càng ngày càng thú
vị. Giai nhân thần bí, Vương gia tôn quý. Một cũng trốn không thoát. Gió hiu hắt chừ, Dịch thuỷ lạnh ghê. Tráng sĩ ra đi chừ, không bao giờ về