cô ở phòng hai người.” Diệp Cầm Mĩ lẩm bẩm.
Nghe mẹ chồng nhắc tới Đông Luân, tâm tình Khang Đóa
Hinh nhất thời trở nên tốt hơn, “Đó là hiếu tâm của anh ấy.”
Cô biết tính Nguyễn Đông Luân là thế, thế giới này,
đối với hai người phụ nữ anh quan tâm nhất anh luôn luôn tận tâm hết sức, chỉ
hy vọng có thể khiến hai người được vui vẻ.
“Đúng vậy, thằng nhóc đó rất giỏi, còn đang học đại
học đã buôn bán lời không ít tiền, khẳng định đời trước cô đã thắp rất nhiều
hương, mới sinh được đứa con vĩ đại như vậy.” Trong giọng nói Diệp Cầm Mĩ, có
tự hào vì con.
“Là cô dạy bảo tốt.” Khang Đóa Hinh mỉm cười, “Khí sắc
cô thoạt nhìn cũng không tệ lắm.”
Trong trí nhớ rất lâu trước kia, cơ thể mẹ chồng ốm
ếu, bệnh nặng bệnh nhẹ không ngừng, có hơn nửa thời gian đều nằm viện, nhưng
mặc dù như vậy, không lo lắng làm kiểm tra kĩ càng, không biết đã mắc ung thư.
Sau lại đó bởi vì thân thể bà trở nên rất suy yếu, vốn
thân thể đã không đẫy đà đột nhiên gầy mười kg, mới làm kiểm tra tổng thể, lúc
ấy tế bào đã lan ra toàn thân, thuốc thang vô hiệu, không đến ba tháng đã mất.
Xem ra lúc này Nguyễn Đông Luân vì sức khỏe của mẹ,
mất không ít tâm tư, Diệp Cầm Mĩ so với trong trí nhớ của cô thoạt nhìn có tinh
thần hơn.
“Đúng vậy, nhìn không ra lúc trước còn phải làm trị
liệu bằng hoá chất, đã vòng trước quỷ môn quan một vòng?” Diệp Cầm Mĩ cười nói,
“Cô mắc ung thư máu, may mắn phát hiện đúng lúc, trước mắt đã sắp phục hồi như
cũ, hồi phục là có thể xuất viện.”
“Thật vậy chăng? Vậy thật sự là quá tốt.” Khang Đóa
Hinh chân thành nói.
Kỳ thật chuyện này cô có biết. Bởi vì kinh nghiệm kiếp
trước, kiếp này Nguyễn Đông Luân sớm liền đưa mẹ đi làm kiểm tra, phát hiện
được bệnh máu trắng, liền lập tức nằm viện tiến hành các loại trị liệu, may mà
phát hiện đúng lúc, coi như thuận lợi, thời gian này tình huống rốt cục cũng
chuyển biến tốt, mới từ phòng bệnh đặc biệt chuyển sang phòng bệnh bình thường.
Nghĩ bạn trai kiếm tiền chữa bệnh, mà còn có thể có
nhiều tiền gởi ngân hàng như vậy, cô không khỏi thêm bội phục anh.
“Đúng rồi, cháu gái, cháu còn chưa nói cho cô biết tên
của cháu.”
“A vâng, thật có lỗi.” Khang Đóa Hinh lấy lại tinh
thần, vội hỏi: “Cháu họ Khang, Khang Đóa Hinh.”
“Đóa Hinh sao? Rất hay,” Diệp Cầm Mĩ trầm ngâm trong
chốc lát, lại giống như lơ đãng nói: “Đông Luân gần đây có khỏe không?”
“Cũng không tệ lắm, nhưng gần đây công ty có chút bận
rộn……” Khang Đóa Hinh bất giác đáp, đến khi nhìn đến vẻ mặt cười như không cười
của Diệp Cầm Mĩ, mới phát hiện chính mình lỡ lời nói ra, khuôn mặt nhỏ nhắn
nhất thời đỏ ửng, “A, mẹ…… Khụ khụ, cô à, cô thật sự là……”
Rất gian trá, nào có người như vậy ?
Cô bây giờ tuyệt không hoài nghi bà ấy cùng Nguyễn
Đông Luân là mẹ con, đều gian trá giống nhau!
Ha ha, thật là cô gái thú vị, Diệp Cầm Mĩ tràn ngập
hứng thú đánh giá cô. Con mình được một cô bé xinh đẹp đáng yêu như vậy thích,
người làm mẹ như bà đương nhiên cũng vui vẻ.
“Là Đông Luân cho cháu đến, hay là cháu tự mình vụng
trộm nghe được cô ở đây?” Xem cô bé thẹn thùng đến mức này, hơn phân nửa là vế
sau.
“Là, là cháu tự mình đến, anh ấy không biết.” Khang
Đóa Hinh lắp bắp nói, “Cháu thấy anh ấy rất quan tâm đến…… cô, nhưng việc học
cùng công tác thật sự quá bận, không thể thường đến thăm cô, cho nên cháu nghĩ
có lẽ cháu có thể thỉnh thoảng đến đây trò chuyện với cô.” Cô càng nói
càng nhỏ giọng, nhưng ngữ khí cũng rất kiên định.
Cô không muốn lúc nào cũng là Đông Luân vì tình cảm
của bọn họ mà cố gắng, tình cảm là chuyện của hai người, cô cũng muốn vì anh
làm chút gì đó.
Diệp Cầm Mĩ nở nụ cười, rất nhanh liền thích cô gái
trước mắt này, “Cháu nguyện ý đến bồi bà già này nói chuyện giải buồn, cô đương
nhiên thực vui vẻ, Đông Luân cũng không nói cho cô biết việc này, các cháu
trước mắt tiến triển đến chỗ nào rồi?”
Khang Đóa Hinh lại lần nữa đỏ mặt, “Khụ, nào có cái gì
tiến triển?”
Tuy rằng kiếp trước đã kết quá, ngay cả con cũng suýt
sinh, nhưng kiếp này bọn họ thuần khiết không khác gì giấy trắng, nhiều lắm là
nắm tay, ngay cả hôn môi cũng chỉ được vài cái.
“Hẳn là đã hẹn hò rồi?” Con bà ánh mắt chắc cũng không
đến nỗi kém như vậy, ngay cả cô gái tốt như vậy cũng không biết cách giữ lấy.
“Xem như hẹn hò một thời gian.” Khang Đóa Hinh nhỏ
giọng nói.
“Thế còn được.” Diệp Cầm Mỹ hài lòng gật gật đầu, “Lần
khác cùng Đông Luân đến đây đi.”
Bà rất hiểu con mình, tính tình tốt, thật thà có chút
chất phác, lúc trước lại không có kinh nghiệm kết giao bạn gái, bà phải quan
sát kĩ tiến triển của hai đứa, nhìn xem có chỗ nào cần giúp đỡ.
“À…… cô à, cháu không muốn Đông Luân biết chuyện này,
cháu không muốn anh ấy cảm thấy cháu cố ý vì anh ấy làm cái gì, có thể xin cô
tạm thời không nói cho anh ấy được không ạ?” Cô đỏ mặt, sợ hãi nói.
Diệp Cầm Mĩ vừa nghe, càng cảm thấy cố bé này tốt, yên
lặng làm việc lại không kể công, nhịn không được cười mị mắt, “Được được được,
cô không nói cho nó, đây là bí mật giữa chúng ta.”
Khang Đóa Hinh nhẹ nhàng thở ra, lập tức nói: “Cám ơn
cô, cháu