ùng, nó nửa điểm bối cảnh đều không có, học đại học phải kiếm tiền nuôi gia
đình, còn có người mẹ bị bệnh ung thư cần viện phí khổng lồ, con đi theo nó làm
sao có thể hạnh phúc?”
Cô vội vã giúp
Nguyễn Đông Luân giải thích, “Bác Nguyễn lúc trước đã làm trị bệnh bằng hoá chất,
tình trạng đã khôi phục, Đông Luân cũng đã sớm thanh toán tiền thuốc men, tiền
căn bản không phải vấn đề, hơn nữa thân thể bác Nguyễn tuy không tốt, nhưng vẫn
rất thương yêu con……”
“Tốt, cho nên con
ngay cả bà ta cũng đã gặp qua?” Khang Hành Đình cười lạnh, trong lòng lại càng
không thích, “Trách không được ngày nghỉ con cũng rất ít về nhà.”
Khang Đóa Hinh lúc
này mới phát hiện mình nói sai rồi, ngập ngừng nói: “Con, con cũng chỉ là thay
anh ấy làm chút gì đấy, anh ấy bình thường học hành, làm việc vất vả như vậy……”
“Tốt lắm, con
không cần nói, tóm lại nếu con còn coi ba là ba con, thì ó chia tay đi!”
“Ông xã!” Hoàng
Nhã Huệ ban đầu yên lặng không nói, nghe thấy chồng mình nói như vậy, nhịn
không được nhíu mày, kéo ống tay áo của ông.
Nhưng Khang Hành
Đình chỉ hừ một tiếng, rút ống tay áo về.
Tình cảnh bây giờ
giống hệt kiếp trước làm cho Khang Đóa Hinh thất kinh nhìn cha mẹ.
Cô rất sợ, thật sự
rất sợ.
Nguyễn Đông Luân tới như
thuờng ngày, sau giờ học liền đến Khang Đức báo danh.
Năm nay anh học năm thứ
tư, bởi vì lúc trước rèn luyện nhiều, bây giờ một học kỳ chỉ còn mười học tiết
học, buổi sáng học xong bốn lớp, vội vàng cơm nước xong liền vào công ty.
“Hôm nay cậu còn dám
tới?” Mới đi vào văn phòng, có đồng nghiệp quan hệ không tệ lắm với anh đứng
lên, vẻ mặt lo lắng kéo anh vào một góc.
“Sao vậy?” Bởi vì lúc
trước Đóa Hinh đã nói truớc, anh đã lờ mờ nhận thấy chuyện gì xảy ra. Nhưng vẫn
mở miệng hỏi.
“Không biết tại sao hôm
nay ông chủ ở trong công ty phát cáu, hơn nữa đặc biệt nhằm vào cậu, lấy dự án
lúc trước cậu làm đem ra phê bình một trận.” Thật không hiểu cậu ta làm gì mà
chọc đến ông chủ, bình thường ông chủ không phải rất hay khen cậu ta hay sao?
Ngoài dự kiến, vốn tưởng
rằng Nguyễn Đông Luân nghe xong sẽ sốt ruột bất an, không ngờ cậu ta nhếch khóe
môi, “Tôi biết rồi, cám ơn anh đã nhắc nhở.” Nói xong, liền đi đến văn phòng
của Khang Hành Đình.
“Này này, tôi nói với cậu
rồi đấy, cậu còn muốn đi chết à?” Đồng nghiệp không dám tin.
“Dù sao cũng phải giải
quyết.” Anh thoáng dừng một chút, ngay sau đó lại buớc đi, “Huống chi tôi cũng
có chuyện quan trọng muốn nói với ông chủ.”
Đồng nghiệp trừng mắt
nhìn bóng anh biến mất ở phía sau cửa văn phòng ông chủ, chỉ đành dậm chân một
cái, “Ai, tôi đã nhắc nhở cậu, không nghe khuyên bảo tôi cũng không có cách.”
Đương nhiên Nguyễn Đông
Luân rất rõ, giờ phút này ông chủ kiêm bố vợ tương lai nhìn thấy mình nhất định
sẽ giận dữ, nhưng Đóa Hinh luôn muốn báo cho ba mẹ cô biết chuyện hẹn hò với
anh, nhưng vấn đề là thời gian sớm hay muộn.
Tuy rằng sớm hơn nửa năm
so với mong muốn của anh, nhưng nhìn ở góc độ muốn, nếu bây giờ đem chuyện ra
nói, đối với Đóa Hinh và anh cũng không hẳn không phải chuyện tốt, ít nhất bọn
họ không cần tiếp tục trốn trốn tránh tránh.
Chẳng qua lúc này vừa vặn
có chuyện quan trọng, xử lý có chút phiền toái, anh có chút lo lắng Khang Hành
Đình sẽ vì giận chó đánh mèo mà không chịu tiếp nhận ý kiến của mình, nhưng lúc
này cũng chỉ có thể đi từng bước tính từng bước.
“Không nghĩ cậu còn dám
tới làm, lá gan thật không nhỏ.” Anh gõ cửa vào văn phòng, Khang Hành Đình lạnh
lùng nói.
Đã qua hai ngày, ông tin
Nguyễn Đông Luân tự mình hiểu được chuyện anh và Đóa Hinh.
“Cháu là nhân viên của
công ty.” Nguyễn Đông Luân đúng mực nói.
Ý là, đến công ty đi làm
là bổn phận của anh, sao có thể vì chuyện khác mà không đến?
“Hừ, nói dễ nghe lắm, làm
nhân viên lại dụ dỗ con gái của ông chủ, đã tính toán sau này có thể một bước
lên mây rồi à?” Khang Hành Đình cười lạnh.
“Chuyện cháu và Đoá Hinh
qua lại mà không nói truớc với bác, cháu thật có lỗi. Cháu định đạt được thành
tựu, rồi mới báo cho bác biết việc này.” Anh cũng không giấu giếm, nói thẳng ra
tính toán ban đầu của mình.
“Cậu dựa vào cái gì mà
nghĩ tôi sẽ cho Đóa Hinh và cậu ở cùng nhau?” Lý do Khang Hành Đình đã sớm nghe
con gái nói, nhưng dù thế nào cũng không nuốt trôi cái giọng nói kia.
Người ta nói con gái là
tình nhân kiếp truớc của cha, cả đời Khang Hành Đình bảo vệ đứa con gái bảo bối
như vậy, làm sao có thể cho người ta tuỳ tiện theo đuổi?
Cho dù thằng nhóc trước
mắt này có quan hệ thân thiết với ông, nhưng lại gạt người làm cha như ông, lén
lút qua lại cùng con gái ông một thời gian dài như vậy, dù bám vào cái lý do
gì, đều làm người ta vô cùng tức giận.
“Cháu tin cháu có khả
năng làm cho Đóa Hinh hạnh phúc.” Nguyễn Đông Luân nhìn thẳng bố vợ tương lai,
ánh mắt không né không tránh.
Anh sẽ không nói lời giả
dối gì, miệng nói ra suy nghĩ trong lòng. Kiếp trước anh đã sai lầm một lần
rồi, sớm âm thầm thề cuộc đời này sẽ không lại giẫm lên vết xe đổ.
Khang Hành Đình trừng
mắt, ông cũng nhìn đứa nhỏ này nhiều năm, biết gánh v
