Ring ring
Quay Ngược Về Tuổi 17

Quay Ngược Về Tuổi 17

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323611

Bình chọn: 8.00/10/361 lượt.

ác, có trách nhiệm, không

sơ suất, lại thông minh, nhưng con gái bảo bối nuôi dưỡng hai mươi năm cứ như

vậy mà bị bắt cóc đi, vẫn làm cho ông không cam lòng, vì vậy ông liền hừ lạnh,

“Làm cho Đóa Hinh hạnh phúc? Hừ, cậu chỉ là thằng nhóc nghèo, Khang Hành Đình

tôi mặc dù không phải là ông to bà lớn gì, trong giới cũng có không ít người

ngỏ ý, muốn tìm cho Đóa Hinh một đối tượng tốt hơn cậu cũng không phải việc

khó.”

“Lấy điều kiện của bác và

thân phận của Đóa Hinh, đúng là không khó cho Đóa Hinh tìm được người tốt hơn

cháu, nhưng cháu tin, trong đó sẽ không có người thật lòng với Đóa Hinh hơn

cháu.” Giọng nói của anh khiêm nhường lại mang theo kiên định.

Khang Hành Đình không

muốn thừa nhận, nhưng quả thật ông đã bị vẻ mặt nghiêm túc của thằng nhóc trước

mặt này làm cho kinh ngạc, phải sau một lúc lâu mới trấn tĩnh lại, “Nói miệng

dĩ nhiên là dễ dàng, cậu chứng minh được sao?”

Nguyễn Đông Luân giật

mình, mới nói: “Cháu sẽ làm cho bác và bác gái nhìn thấy thành ý và quyết tâm

của cháu. “

Khang Hành Đình nhíu mày,

có chút không ngờ.

Ông sớm nghe vợ nói qua

chuyện sổ tiết kiệm của Nguyễn Đông Luân ở chỗ con gái, bên trong là con số cực

lớn làm người ta líu lưỡi. Dựa vào hiểu biết của ông về Đông Luân, chỉ sợ sẽ

không có sổ tiết kiệm thứ hai có con số khả quan như vậy.

Nói cách khác, Nguyễn

Đông Luân đem toàn bộ tiền kiếm được đưa cho Đóa

Hinh.

Dù là tấm lòng kia, hay

là số tiền kinh người ở sổ tiết kiệm, nếu giờ phút này Nguyễn Đông Luân lấy ra

tự khoe, nhưng lời nói soi mói, bắt bẻ của ông sẽ chẳng làm gì được.

Nhớ năm đó dựng nghiệp

bằng hai bàn tay trắng, cho dù mười năm sau tốt nghiệp đại học, cũng không có

thành quả như Nguyễn Đông Luân.

Nhưng, một chữ cậu ta

cũng chưa nói, hình như không cảm thấy có cái gì đáng giá mà khoe ra. Mà con

gái nhà mình mặc dù hy vọng ông và vợ đồng ý cho bọn chúng qua lại, cũng ko nói

ra. Chuyện này đối với đôi trẻ còn chưa tốt nghiệp này lại chứ như chuyện đương

nhiên vậy.

Khang Hành Đình càng nghĩ

càng kinh hãi, nhất thời không được nói gì.

Ông tự nhận mình là một

người đàn ông yêu gia đình, sự nghiệp thành công chưa bao giờ mất đi, gặp dịp

bên ngoài thì chơi, nhưng trong lòng ông biết mình sẽ không làm được giống như

Nguyễn Đông Luân.

Nguyễn Đông Luân thấy

Khang Hành Đình vì lời nói của mình mà ngơ ngẩn, nhưng không thừa thắng xông

lên, ngược lại thay đổi đề tài, “Bác ạ, tuần trước khi xem tài liệu, cháu phát

hiện công ty dường như cố ý thu mua “thêm” cổ phần?”

Khang Hành Đình ngây

người một hồi lâu, mới ý thức được anh đang hỏi cái gì, nhất thời không kịp

thích ứng đề tài chuyển nhanh như vậy, ông ho nhẹ hai tiếng giấu đi xấu hổ,

“Hả, đúng vậy, đang suy nghĩ, càng mở rộng thêm khoa học kỹ thuật tình hình

cũng không tệ, chẳng những giá cấp thấp, nếu chúng ta thu mua cổ phần công ty

quá nhiều, hi vọng chúng ta có một ghế trong hội đồng quản trị.”

Cho dù khó chịu với

Nguyễn Đông Luân, nhưng ông thừa nhận mình không bằng người trẻ tuổi có tầm

nhìn xa này, bởi vậy muốn cùng anh bàn bạc một phen.

Nguyễn Đông Luân có chút

đăm chiêu nhếch mày.

Kiếp trước Đóa Hinh và

anh cùng nhau bỏ trốn, cũng không liên lạc gì với Khang gia, anh không biết lúc

ấy Khang Đức gặp phải chuyện gì, đột nhiên chống đỡ không nổi, tuyên bố phá sản.

Lúc trước một ít vấn đề

nhỏ về công ty hoặc nhân viên, anh đều yên lặng giải quyết, cũng thay công ty

giới thiệu không ít sản phẩm mới với khách hàng, trước mắt cơ bản là công ty

hoạt động coi như ổn định, nhưng nếu tính thời gian, chính xác thì việc lớn sẽ

xảy ra trong mấy tháng này, cũng vì vậy mà gần đây anh càng bận, đặc biệt chú ý

tới công ty không có gì lạ.

Bây giờ bỗng nhiên đầu

tư, tuy rằng ở ngoài nhìn không ra có gì không thích hợp, thậm chí anh cũng

biết đối phương đưa ra điều kiện bồi thường tương đối, chỉ cần Khang Đức đồng ý

thu mua 40% cổ phần, năm ghế giám đốc đưa cho bọn anh ba ghế, chiếm đa số ban

giám đốc. Nhưng anh nhìn thế nào cũng không đúng.

Đặc biệt thêm nữa về chủ

tịch Trương Tiến Toàn, trong trí nhớ kiếp trước của anh, nhận xét về con người

này cũng không tốt.

“Bác có đặc biệt chú ý

tới tình hình khoa học kỹ thuật mấy năm gần đây không?” Nguyễn Đông Luân cân

nhắc một lát, mới mở miệng hỏi.

“Đương nhiên.” Khang Hành

Đình liếc anh một cái, như đang nói “Chuyện này còn phải để cậu dạy?” “Ích Phát

khoa học kỹ thuật thành lập bốn năm, hoạt động không tồi, mấy báo cáo tài chính

linh tinh tôi cũng đều xem qua, đầu tư sẽ không có nguy hiểm gì lớn.”

Nhưng Nguyễn Đông Luân

nhíu mày không nói.

Khang Hành Đình không

nhịn được hỏi: “Thế nào, cậu cảm thấy vụ đầu tư này không tốt sao?”

“Đúng vậy.” Anh gật đầu,

“Mặc dù không phải là công ty lớn, nhưng 40% cổ phần đối Khang gia mà nói vẫn

là nhiều lắm, nếu chẳng may gặp tình huống xấu, khả năng quay vòng vốn sẽ có

khó khăn, hơn nữa lĩnh vực kia chúng ta cũng không biết rõ, đầu tư khoản tiền

lớn như vậy, đối Khang gia mà nói, nguy hiểm cũng không nhỏ, nhỡ có gì sơ xuất,

công ty sẽ lỗ nặng, cháu cho rằng tốt nhất