vậy.”
“Tỉ lệ lại thấp, cũng hơn là không có cơ hội nào……” Cô rũ mắt nói, rất hiểu cảm giá tuyệt vọng này.
Trời xanh nếu cho cô cơ hội thứ hay, cô nhất định phải nắm chắc.
Ông bác sĩ gật gật đầu, lại thở dài, “Vậy được rồi, cô đi trước làm xét nghiệm đi……”
Vì thế Khang Đóa Hinh bắt đầu chuẩn bị,
cô không nghĩ sẽ hoàn toàn dùng thuộc để chữa trị, vì vậy quyết định
giai đoạn đầu nên vận động và ăn uống tẩm bổ.
Người lười như cô, từ nhỏ đến lớn, chạy
xa nhất có lẽ là ở trung học chạy tám trăm mét, thậm chí còn chạy đến
hơn 5 phút, luôn luôn ở top cuối, nay cô lại ngoan ngoãn mỗi ngày sớm
muộn gì cũng đi chạy bộ ở sân thể dục đại học Z.
Ngay từ đầu sớm muộn gì cũng chạy hết
một km, hôm sau cơ bắp đau nhức đến mức không đứng dậy được, sau đó lại
có thể lấy vận tốc chạy chậm rãi chống được đến hai km, có thể nói tiến
bộ thật lớn.
Mặt khác cô cũng cố gắng ăn các loại đồ
ăn mà trung y đề nghị, như là các loại đậu, sữa đậu nành, thậm chí còn
học được cách hầm canh gà với củ từ.
Thấy cô tích cực như vậy, Nguyễn Đông
Luân có chút lo lắng, sợ tâm lý cô quá nặng nề, về mặt khác cũng cảm
thấy áy náy, dù sao nếu không phải do mình nhắc tới chuyện có con này,
cô cũng không vất vả như vậy.
Nhưng sau lại nhìn đến “Đợt trị liệu”
của cô, phát hiện ngoài vận động còn tẩm bổ, cũng không phải là chuyện
gì xấu, một hai tháng sau, người cô thoạt nhìn hồng nhuận khỏe mạnh hơn
rất nhiều, cũng không ngăn cản nữa.
Đổi sang quan điểm khác, nếu cô không
thường xuyên điều dưỡng thân thể, ngày nào đó lại mang thai ngoài ý
muốn, nói không chừng lại tái diễn bi kịch của kiếp trước.
Nhưng mà, tiếp theo Đóa Hinh bắt đầu
uống thuốc rụng trứng, châm cứu để kích thích, thường thường xuyên chạy
tới phòng khám phụ sản siêu âm, sắc mặt anh thay đổi.
Uống thuốc thì thôi, mỗi ngày lại châm
cứu, mỗi ngày châm đến hơn mười lần, nhưng cơ hội có thể mang thai lại
thấp đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
“Không sinh không sinh nữa, ngày mai anh phải đi buộc garô, không con nữa!” Cô đi châm cứu tới ngày thứ sáu,
Nguyễn Đông Luân cuối cùng không nhịn được, lúc đầu da thịt cô trơn
trượt nhẵn bóng, bây giờ lại có mấy cái lỗ châm, anh cảm thấy trái tim
phảng phất bị người khác hung hăng nắm chặt, đau đến ngay cả hô hấp đều
khó khăn, “Nhưng chỉ là một đứa trẻ, cùng lắm thì chúng ta nhận nuôi.”
Không có con thì sẽ sao chứ ? Trên đời này không ai quan trọng hơn cô.
“Đừng như vậy, châm cứu không đau đâu……” Khang Đóa Hinh không nghĩ tới anh phản ứng mạnh như vậy, nỗ lực trấn an.
“Anh mặc kệ, tóm lại em đừng châm nữa.”
Chuyện này không phải đơn giản chỉ là đau hay không, còn phải tốn rất
nhiều thời gian đi lui đi tới bệnh viện để kiểm tra, cùng với áp lực tâm lý khổng lồ .
Anh không muốn cô chịu khổ, một chút cũng không được.
“Đông Luân……”
“Không cần nói nữa, anh sẽ không thay đổi ý định đâu.” Bây giờ anh hối hận vì lúc trước đã nhắc tới chuyện con cái.
Khang Đóa Hinh rúc vào trong lòng anh, “Đông Luân, anh có biết, em vẫn nuối tiếc đứa con ở kiếp trước.”
“Anh biết.” Anh im lặng một chút, mới nói.
Chính vì biết, cho nên mới không muốn cô lại bị tổn thương.
“Em hiểu anh muốn bảo vệ em, nhưng nếu
không chữa, chuyện sẽ luôn trong lòng em, nhiễm trùng thối rữa, vì thế
cả đời em không thể quên được đau thương.”
Anh nhắm mắt, “Nhưng muốn anh trơ mắt ra nhìn em khổ sở như thế, anh không làm được.” Nếu một lần có thể thành
thì không nói, nhưung tỉ lệ thấp đến mức không được, anh làm sao chịu
được? “Nhưng dù sao vần đề là rụng trứng đúng không, kiếp trước chúng ta có thể tự nhiên mang thai được, thì đương nhiên kiếp này cũng có thể.”
“Việc này không biết kéo dài bao lâu đâu……” Cô nói thầm.
Nguyễn Đông Luân thở dài, “Nguyễn phu
nhân, năm nay em mới hai mươi ba tuổi, có cần phải vội vàng không? Chờ
đến lúc em bốn mươi ba tuổi, lại phiền não đến vấn đề này được không?”
Khang Đóa Hinh bĩu môi, tuy rằng biết
anh nói đúng, nhưng có lẽ khi ở tuổi hai mươi lăm kiếp trước, đã nghe
mất đi khả năng sinh đẻ làm cô rất tuyệt vọng, cô không nghĩ là sẽ bị
động chờ đợi.
“Muốn ngừng…… Ít nhất cũng chờ đến khi
làm xong đợt này đi?” Cuối cùng cô miễn cưỡng nói: “Bằng không tiền châm bỏ ra cũng uổng lắm? Nhiều lắm lần này không được, về sau em không làm
nữa.”
Thế này chẳng phải anh lại phải nhìn cô châm thêm vài lỗ nữa? Sắc mặt Nguyễn Đông Luân lại trầm xuống.
“Đông Luân, đồng ý lần này thôi!” Một đôi mắt sáng nhìn anh, mềm giọng cầu xin.
Nguyễn Đông Luân bất đắc dĩ, chiêu này
luôn luôn rất hiệu quả. Giãy dụa sau một lúc lâu, cuối cùng anh chỉ có
thể thỏa hiệp như trước, “Nốt lần này, lần sau không được lấy lý do này
nữa.”
Cho dù không có con, với anh mà nói, vợ yêu vẫn quan trọng hơn.
“Vâng.” Mắt cô sáng lên.
“Nghe nói con và Đóa Hinh định sinh con?”
Nguyễn Đông Luân ngẩng đầu nhìn sắc mặt
không thể nào tốt hơn của bố vợ kiêm thủ trưởng, rất ngạc nhiên lúc đi
làm ông lại nhắc tới chuyện trong nhà.
Giờ phút này bọn họ đang ngồi trong một phòng ăn ở nhà hàng, chờ đối tác đến ký hợp đồng.
Anh nghĩ nghĩ, mới nói: “Con h