Duck hunt
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3229243

Bình chọn: 9.5.00/10/2924 lượt.

ư vậy! Quả nhiên là người bên cạnh! Mộ Dung Thất Thất bừng tỉnh đại ngộ, nhưng vấn đề mới lại khiến nàng nghi hoặc, “Vậy Thải Hoa đâu? Có bắt được không? Có nhận tội không? Thủ phạm thật phía sau màn là ai? Tại sao phía ngoài truyền lưu cũng không phải như vậy?”

Mộ Dung Thất Thất đem một đám vấn đề ném choPhượng Thương, khiến cho hắn có chút đáp ứng không xuể: “Ta cũng vậy hoài nghi là Thải Hoa, nhưng tìm nhiều năm như vậy, cũng không có tìm được nàng. Về phần sau tại sao lại truyền thành như vậy, là bởi vì bọn hắn trong đám phế tích bị thiêu đốt phát hiện di thể của cha mẹ ta. Phụ thân đang trong tư thế mổ bụng tự sát, mẫu thân, đã bị đốt thành tro bụi rồi, cho nên mới phải nói phụ thân ta là thẹn với Bắc Chu tự sát, mẫu thân tự vận theo chồng. . . . . .”

“Dĩ nhiên là như vậy.”

Từ trong miệng Phượng Thương nghe được chuyện năm đó, Mộ Dung Thất Thất có thể tưởng tượng ra cái thảm trạng này, tay ôm Phượng Thương cũng càng khẩn trương hơn. Nơi này thế nhưng phát sinh nhiều chuyện tình như vậy!

“Vương gia, chàng có nói với hoàng thượng chuyện về cha mẹ chàng hay không? Tại sao không mời hoàng thượng tra tìm hung thủ?”

“Ta hồi kinh bệnh nặng một hồi, sau lại một mực an dưỡng ở trong phủ. Chờ lúc ta có thể đứng dậy được, cha mẹ ta đã chết đi bởi vì hoàng thượng đã chiêu cáo thiên hạ, ta một hài tử mười tuổi đưa ra lời nói…, sẽ không có người tin tưởng . Hơn nữa đây là chuyện của mình ta, ta muốn tự mình bắt được hung thủ!”

Đúng vậy a, khi đó Phượng Thương mới mười tuổi! Mười tuổi sẽ phải thừa nhận phụ mẫu đều mất, còn muốn thừa nhận hàn độc cùng cổ độc, điều này cần dũng khí lớn tới bực nào mới có thể kiên trì tiếp tục đây!

“Vương gia, chuyện đã qua, hãy để cho nó theo gió trôi đi! Từ giờ trở đi, ta sẽ ở bên cạnh chàng, cùng chàng đối mặt với mọi chuyện cần thiết!” Mộ Dung Thất Thất chủ động nắm chặt mười ngón tay của Phượng Thương: “Chúng ta cùng nhau báo thù cho Đại tướng quân cùng công chúa Minh Nguyệt, đem người ở phía sau tấm màn đen kia bắt lấy”

Lúc này, trên người Mộ Dung Thất Thất phát ra tia sáng kiên định, khiến cho Phượng Thương híp mắt nói:”Tốt!” Phượng Thương nắm chặc tay, ánh mắt cũng trở nên kiên định . . . . . .

Ung Châu, là một châu quận thuộc bốn châu ở phía Bắc, giáp giới với Đông lỗ, Nam Phượng, Tây kỳ. Gần đây, bởi vì cuộc thi tứ quốc tranh bá, Ung Châu trở nên náo nhiệt. Sáng sớm, Ung Châu Thái Thú Mạnh Thiên Kỳ liền suất lĩnh đám người chờ ở cửa thành, bởi vì hôm nay Nam Lân vương Phượng Thương dẫn dắt sứ đoàn Bắc Chu quốc tới.

Đợi đến buổi trưa, đoàn xe rốt cục xuất hiện. Mạnh Thiên Kỳ đi tới ngoài xe ngựa của Phượng Thương cung kính hành lễ: “Hạ quan tham kiến Vương gia!”

“Đứng lên đi!” Cách màn xe, thanh âm của Phượng Thương dày trong đó lộ ra một tia làm cho không người nào có thể kháng cự uy nghiêm.

“Tạ vương gia!” Mạnh Thiên Kỳ đứng lên, tiểu tâm dực dực liếc nhìn xe ngựa, “Hạ quan đã dựa theo Vương gia phân phó, đem Mai Hương Viên chỉnh sửa lại, thành trụ sở tạm thời cho Vương gia cùng Chiêu Dương công chúa ở Ung Châu. Vương gia, ngài trực tiếp đi Mai Hương viên, hay là đi phủ nha trước?”

“Mai Hương viên.”

“Dạ!” Mạnh Thiên Kỳ thối lui ra ngoài. Vẫn chờ xe ngựa đi thật xa, khẽ khúc đứng thẳng sống lưng.

Mai Hương viên, là một chỗ cực kỳ an tĩnh, bởi vì trồng cả vườn hồng mai mà nổi tiếng, lần này còn lại là nơi ở của Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất .

Những tuyển thủ khác được an bài ở trong trạch viện cách đó không xa, không có mấy con bướm chướng mắt, Mộ Dung Thất Thất tâm tình rất tốt. Những ngày qua nàng một mực cùng Tấn Mặc nghiên cứu bệnh của Phượng Thương, hàn độc cũng không khó trị, nặng ở điều dưỡng. Nhưng mà trong cơ thể của Phượng Thương có cổ độc cùng hàn độc chế ước lẫn nhau, muốn trị tốt hai thứ này, chỉ có thể đợi khi tìm được mẫu cổ, hủy diệt mẫu cổ, đồng thời trừ đi cổ độc cùng hàn độc.

Về phần thai độc, còn lại khiến cho Mộ Dung Thất Thất cảm thấy là chuyện tình khó giải quyết nhất. Thai độc trên người Phượng Thương, Mộ Dung Thất Thất chưa từng thấy qua.

Nàng ở Ma Vực biết rất nhiều độc vật độc dược, lại không thấy qua độc dược như vậy trên người Phượng Thương. Theo lý thuyết cha nuôi góp nhặt độc dược tứ quốc, Ma Vực hẳn là cơ sở dữ liệu độc vật lớn nhất trên thế giới này, nàng thế nhưng không nhận ra thai độc trên người Phượng Thương đến tột cùng là vật gì. “Công chúa, có đầu mối không?” Ngày gần đây Tấn Mặc cùng Mộ Dung Thất Thất đi lại rất thường xuyên, lúc trước mặc dù ngại từ sư phụ, hắn nhận tiểu sư muội này, cũng biết Mộ Dung Thất Thất đối với Phượng Thương vô hại, lúc này đối với nàng cũng khá hơn rất nhiều, nhưng trong lòng đối với năng lực của Mộ Dung Thất Thất vẫn là vô cùng hoài nghi .

Cho đến lúc cùng Mộ Dung Thất Thất tiếp xúc, nàng sửa đổi phương thuốc của hắn, nói với hắn ý kiến cải tiến, Tấn Mặc mới tin tưởng ánh mắt sư phụ, cũng biết tiểu sư muội này là có bản lãnh thật sự, cho nên vẻ mặt ôn hoà bây giờ đối với Mộ Dung Thất Thất mới là phát ra từ nội tâm.

“Sư huynh, độc này có chút quái dị, ít nhất ta ch