Old school Swatch Watches
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3229770

Bình chọn: 8.5.00/10/2977 lượt.

ất nhiều bí mật, hôm nay nàng nghĩ muốn chủ động bộc lộ.

Một câu “phong trần nữ tử” kia của Mộ Dung Thất Thất dùng để miêu tả Cổ Lệ thì thực chính xác. Mặc dù Cổ Lệ cùng Mộ Dung Thất Thất đều mặc y phục màu đỏ, nhưng màu kia khoác trên người Mộ Dung Thất Thất liền phát ra vẻ hồn nhiên tươi sáng, còn ở trên người Cổ Lệ lại là vẻ mị hoặc y như kỹ nữ thanh lâu tầm thường.

“Phốc –” Long Trạch Cảnh Thiên vốn đang uống trà ở một bên, khi nghe lời này liền trực tiếp phun một ngụm ra ngoài. Bệnh hoa liễu? Mộ Dung Thất Thất thế nhưng biết bệnh hoa liễu? Nàng- một tiểu thư khuê các đã nghe những thứ này từ đâu!

Mà ba chữ “bệnh hoa liễu” rơi ra từ miệng Mộ Dung Thất Thất lại khiến cho tất cả mọi người suýt chút ngất xỉu. Vị Chiêu Dương công chúa này thật là quá thẳng thắng…….

Nhưng lời của nàng lại giống như thuật lại chuyện thực, khiến cho ánh mắt mọi người trực tiếp khóa ở trên người Cổ Lệ. Chậc chậc, càng xem càng giống phong trần nữ tử, càng xem càng có vấn đề! Thậm chí có chút ít người có trí tưởng tượng phong phú trong đầu đã hiện ra bộ dáng Cổ Lệ hầu hạ dưới thân nam nhân –

“Nhìn cái gì vậy! Nhìn nữa lão nương móc mắt các ngươi!”

Nhận thấy những người này không chút kiêng kỵ quét lên quét xuống thân mình nóng bỏng của mình đến quên cả phản ứng, Cổ Lệ hung tợn liếc một vòng, đem ánh mắt chứa lực sát thương cực mạnh bức lui tất cả mọi người.

Nếu như không phải bởi vì Phượng Thương đang ở đây, Cổ Lệ sẽ không nhịn được mà giết chết Mộ Dung Thất Thất. Chẳng qua nam nhân này nhất định sẽ bảo hộ ả, nàng không thể vì một tiện nhân lại làm tổn hại hình tượng của mình trong mắt Phượng Thương, cho nên cố đem khẩu khí này đè xuống. (TC: hình tượng có tốt đẹp gì đâu mà lo tổn hại)

“Tốt! Ngươi đã đáp ứng, vậy thì mời!” Cổ Lệ làm một tư thế mời.”Văn đấu hay là võ đấu, tùy ngươi!”

Văn đấu, là dùng công phu quyền cước, võ đấu, là lợi dụng đấu khí mà chiến.

“Hôm nay thì thôi! Ngươi bị thương, ta không thể cứ vậy chiếm tiện nghi, chờ thương thế của ngươi tốt lên hãy tới tìm ta sau!” Mộ Dung Thất Thất lắc đầu, vô cùng thông cảm với Cổ Lệ, lại bị Cổ Lệ cự tuyệt ngay lập tức.”Bất quá chỉ là vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại, nói vậy chứ ngươi, nên biết sợ trước đi!”

Cổ Lệ là tuyển thủ Nam Phượng quốc, tự nhiên là không biết những tin đồn về Mộ Dung Thất Thất. Nhưng dân chúng Bắc Chu quốc lúc này đều bắt đầu lo lắng cho Mộ Dung Thất Thất, ai cũng biết vị Chiêu Dương công chúa này không biết võ công, nếu thật tranh đấu không phải nàng nhất định phải thua sao!

Gặp phải chuyện như vậy, Mộ Dung Thanh Liên là vui vẻ nhất . Mộ Dung Thất Thất ỷ vào Phượng Thương yêu thích liền cuồng vọng ngang ngược, nàng ta hẳn nên bị dạy dỗ một chút! Nghĩ vậy, Mộ Dung Thanh Liên làm bộ gấp gáp, “Tỷ tỷ, ngươi căn bản là không thể tập võ, hay là bỏ cuộc đi, không cần tranh đấu với nàng chi!”

Mộ Dung Thanh Liên nói như vậy, Cổ Lệ liền hiểu rõ mọi chuyện. Một phế vật không thể tập võ? Mới vừa rồi còn dám kiêu ngạo như vậy?! Khó trách nàng không muốn tỷ thí, tỏ vẻ như suy nghĩ thay cho Cổ Lệ, nói năng đường hoàng, nhưng thật ra là bởi vì nàng căn bản là phế vật! Biết được “chân tướng” , Cổ Lệ làm sao có thể bỏ qua cho cơ hội tốt như vậy. Mặc dù thật sự là nàng bị thương, nhưng chính là đối phó một phế vật, vẫn dư sức.

“Không được! Vưa rồi nàng ta đã đáp ứng, sao có thể đổi ý? Chẳng lẽ nữ nhân của Phượng Thương lại là người lật lọng, vô năng như vậy sao?” Cổ Lệ vắt hết óc, dùng hết tất cả những từ ngữ châm chọc nhất mà nàng có thể nghĩ ra để bắt bẻ Mộ Dung Thất Thất, nguyên bản nghĩ muốn nhìn thấy vẻ mặt sợ hãi, hoảng loạn của Mộ Dung Thất Thất khi chân tướng bị vạch trần, không nghĩ tới Mộ Dung Thất Thất thế nhưng lại nở nụ cười.

Tuy rằng dung mạo của nàng ta thực bình thường, nhưng không thể không nói, nụ cười của Mộ Dung Thất Thất lại rực rỡ như ánh mặt trờ, giống như sưởi ấm cả mùa đông, khiến lòng người không nhịn được lay động: “Ngươi đã cố chấp, ta đây không thành vấn đề. Bất quá, ta có một cái yêu cầu.”

“Ngươi nói đi!” Mộ Dung Thất Thất dễ dàng đáp ứng như vậy, thật ngoài ý liệu của Cổ Lệ. Nhưng mà, mỡ đã đưa tận miệng, phế vật kia đã muốn nộp mạng, cũng nên cho nàng ta nói nên yêu cầu cuối cùng!

“Ngươi cứ khăng khăng như vậy, nếu ta không thành toàn cho ngươi, thế là khi dễ ngươi, khinh thường ngươi. Cho nên, ta đành phải cấp cho ngươi chút mặt mũi. Bất quá, vài ngày nữa là Tứ quốc tranh bá, ngươi là tuyển thủ, nếu võ đấu sẽ lãng phí đấu khí, khiến Nam Phượng quốc mất sức chiến đấu, khó tránh khỏi sẽ có người đàm tiếu Bắc Chu quốc ta. Cho nên, để công bình, ta nghĩ vẫn nên văn đấu cho tốt! Hơn nữa, phải ký hiệp nghị, ghi rõ đây là trận đấu của riêng chúng ta, không liên quan đến quốc gia.”

Mộ Dung Thất Thất suy nghĩ vô cùng chu toàn, hiện tại tứ quốc đều đã đến Ung Châu thành, nếu tuyển thủ của Nam Phượng quốc gặp chuyện không may ngay trước lúc xảy ra thi đấu, tránh không được sẽ có người nói ra nói vào chuyện này. Phượng Thương gật đầu, xem như ngầm đồng ý với Mộ Dung Thất Thất.

Chuyện Mộ Dung Thất Thất nói,