XtGem Forum catalog
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3229910

Bình chọn: 7.5.00/10/2991 lượt.

ếm, sao Mộ Dung Thất Thất lại xuất một dải lụa hồng? Dải lụa mềm mại kia có thể ngăn cản công lực của bảo kiếm sao? “A—-” Nhìn thấy “vũ khí” trong tay Mộ Dung Thất Thất, Cổ Lệ nở nụ cười: “Cô nương, đây là quyết đấu, cũng không phải là thi ca thi múa, ngươi dùng một mảnh lụa, là lấy cho có lệ, hay dùng để lừa ta?”

“Mới vừa nói đầu óc ngươi có vấn đề, quả nhiên là có vấn đề. Lừa ngươi hay lấy ra cho có lệ không phải đều là có ý trêu đùa ngươi sao? Đối phó với để ngực to óc nhỏ như ngươi, ta chỉ cần dùng một ngón chân là đủ, bảo ta lấy vũ khí ra, thực quá coi trọng ngươi rồi!”

“Ngươi!” Lời nói ác độc của Mộ Dung Thất Thất chọc Cổ Lệ tức đến phát điên: “Giỏi! Lão nương đây muốn nhìn thử xem ngươi rốt cuộc là có tài thực hay chỉ giỏi ba hoa!”

Gió nổi lên, Cổ Lệ như một luồng sương màu đỏ, bước trên tuyết trấn, hướng về phía Mộ Dung Thất Thất. Bảo kiếm ngăm đen kia nổi bật trên nền tuyết, hàn khí mười phần, chỉ chiêu thứ nhất, đã dốc sức mười phần. Tim của mọi người đều tạm thời ngừng đập. Nguy rồi! Lần này Chiêu Dương công chúa nguy rồi!

Tất cả mọi người đều lo lắng thay cho an nguy của Mộ Dung Thất Thất, nhưng nữ nhân này vẫn như trước bất động, lẳng lặng đứng trên nền tuyết, tựa như không hề nhận ra nguy hiểm.

“Cẩn thận—-” Lý Vân Khanh nhịn không đưa kêu lên, nhưng hắn vừa dứt lời, Cổ Lệ đã tới trước mặt Mộ Dung Thất Thất.

“A—-” Thấy Mộ Dung Thất Thất vẫn không né tránh, Cổ Lệ âm ngoan cười. Cứ như vậy, một chiêu chém xuống đầu nàng luôn đi! Để nữ nhân cuồng vọng, tự cao này đi gặp diêm vương đi!

“Đi chết —-”

Không đợi Cổ Lệ nói hết, Mộ Dung Thất Thất đã nghiêng người, hướng sang phía tay trái của Cổ Lệ, di chuyển về phía sau lưng nàng. Mới vừa rồi còn trước mặt mà hiện tại kẻ kia đột nhiên biến mất vô tung, khiến Cổ Lệ cả kinh trong lòng, sau lưng truyền đến một trận đau nhức, Mộ Dung Thất Thất trực tiếp đã một cước lên vòng mông mượt mà của nàng, một cước này cực kỳ nhanh, lực cũng phi thường mạnh, Cổ Lệ lão đảo một cái, ngã gục trên mặt đất, mặt hướng đất, nằm sấp một bãi.

“Chiêu thứ nhất, giận đạp chó dữ!” Mộ Dung Thất Thất vỗ vỗ tay, hai tay để sau lưng, khuôn mặt khẽ cười, giống như một chút cũng chẳng hề thấy Cổ Lệ chật vật.

“Ha ha ha!” Cổ Lệ ngã lê lết thảm thiết, mà cái tên chiêu thức mà Mộ Dung Thất Thất dùng cũng cực kỳ khôi hài, khiến cho những quả tim vốn treo lơ lửng trên không trung của mọi người dần hạ xuống, ha ha cười, nhất thời, bầu không khí nơi đây trở nên thoải mái hơn rất nhiều.

“A!” Lý Vân Khanh cười cười, lắc đầu, hắn sao lại quên mất công phu đạp người lợi hại của nha đầu kia, lúc trước một cước liền đá bay Đoan Mộc Y Y xuống hồ, không nghĩ tới, hiện tại nàng lại lần nữa dùng chiêu này.

Nhưng mà, một chiêu này thực sự đơn giản như vậy sao? Khoảng cách gần như vậy, lấy tốc độ nhanh như vậy vọt về phía sau Cổ Lệ, còn chuẩn xác đạp ngã đối phương, lực đạo khống chế mạnh vừa đủ, Mộ Dung Thất Thất thực sự chỉ là một nữ nhân tay trói gà không chặt sao? Nghi hoặc trong lòng Lý Vân Khanh càng lúc càng sâu, ánh mắt nhìn Mộ Dung Thất Thất càng lúc càng thâm thúy.

“Khụ khụ khụ!” Cổ Lệ ăn một ngụm tuyết, đứng lên, lập tức phun ra, nhưng trên mặt có một chỗ vì va chạm mãnh liệt với mặt đất nên trở nên hồng một mảnh, nhìn như một cái bánh nướng màu đỏ, phi thường buồn cười, dung mạo lập tức giảm đi năm phần. Mà trong xoang mũi của nàng, lại có một cỗ nhiệt lưu chuyển, ngay sau đó, hai hàng máu mũi phun ra, nhiễm đỏ môi cùng cằm nàng.

“Ngươi thật sự là tuyển thủ sao Nam Phượng quốc sao? Sao lại vô dụng như vậy? Ngươi không phải nhờ đút lót mới có cơ hội làm tuyển thủ chứ, nhìn ngươi thở hồng hộc như vậy, kỳ thật cũng không tốt lắm a!”

Mộ Dung Thất Thất mở miệng nói móc Cổ Lệ, khiến Cổ Lệ tức giận đến cả người run run. Nàng sờ sờ cái mũi đang chảy máu, xé đi hai luồng vải nhung trong mũi ra, giơ lên bảo kiếm trong tay.

“Ngươi, tên hỗn đản này! Ta muốn giết ngươi!”

Còn chưa xuất chiêu, đã đổ máu, đây đối với Cổ Lệ thực là một đả kích rất lớn, lửa giận trong lòng nàng đã phá tan tia lý trí cuối cùng của nàng, hoàn toàn bộc phát.

Chỉ thấy, Cổ Lệ nhảy dựng lên, bảo kiếm trong tay hướng về phía Mộ Dung Thất Thất, giống như một đường cong hồng thẳng về phía Mộ Dung Thất Thất. Nhưng còn chưa có tới gần Mộ Dung Thất Thất, Mộ Dung Thất Thất đã lách mình về phía sau, đạp tuyết, rời khỏi nơi nguy hiểm.

Dáng người của Mộ Dung Thất Thất phi thường nhẹ nhàng, nhảy lùi từng bước, như con nai con dân dã đang chạy trốn, sát khí trên người Cổ Lệ càng lúc càng nồng, vệt hồng kia đuổi theo Mộ Dung Thất Thất, từng bước ép sát.

Hai bóng hồng, giống như thi nhau chạy, truy đuổi trên nền tuyết. Mộ Dung Thất Thất không ứng chiến, Cổ Lệ chỉ có thể đuổi theo, mà Mộ Dung Thất Thất tựa hồ cố ý trêu đùa Cổ Lệ, cứ mãi vòng vèo trên bãi đất trống, vui vẻ trốn tránh, trên không trung thỉnh thoảng truyền đến tiếng cười như chuông ngân của Mộ Dung Thất Thất, tựa hồ đây chẳng phải là một cuộc sinh tử quyết đấu mà là một cuộc truy đuổi hấp dẫn.

“Ngươi rốt cuộc muốn trốn đến khi nào! Có giỏi thì