nhi thân sinh cũng giết!” Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn hiểu được đầu đuôi, một nữ nhân như vậy, thế nhưng có thể vì tình yêu mà sinh hận tới cực hạn này.
“Phi! Đứa bé kia mới không phải nữ nhi của ta!” Lý Thu Thủy nghiêng đầu, nhìn Mộ Dung Thất Thất, “Ta chỉ sinh con cho nam nhân ta yêu, nhưng hắn không thương ta, lại đi cưới người khác, bất quá trong lòng ta hứa hẹn, tuyệt đối sẽ không sinh con cho nam nhân khác, nếu như mang bầu, ta chỉ có thể thủ hạ vô tình!”
“Thủy nhi, nàng nói cái gì? Nàng nói nàng thật sự giết con của chúng ta? !” Một thanh âm truyền đến, Mộ Dung Thái xuất hiện ở trước mặt mọi người, vẻ mặt không thể tin được, “Nói cho ta biết, điều nàng vừa nói không phải là sự thật!”
Thấy Mộ Dung Thái cũng tới, mọi người đều bất ngờ, không nghĩ tới đường đường là thừa tướng của Tây kỳ quốc, lại giả làm người hầu của Long Trạch Cảnh Thiên theo tới đây, nếu không phải hắn giật mặt nạ da người xuống, thì mọi người cũng không ai phát hiện ra chuyện này.
“Ngươi theo dõi ta?”
Thấy Mộ Dung Thái, Lý Thu Thủy trừ kinh ngạc còn mang theo tức giận, “Mộ Dung Thái, ngươi lại làm như vậy? Ngươi lại theo dõi ta? Ngươi quá hèn hạ vô sỉ rồi! Không nghĩ tới ngươi lại là người như vậy!”
“Nàng vội vã rời đi, ta lo lắng nàng có việc gì, cho nên mới đi theo tới đây. Không nghĩ tới nàng lại đến Yên kinh, nàng nói cho ta biết, mới vừa rồi lời nàng nói không phải là sự thật! Thất Thất là hài tử của chúng ta, không phải là hài tử của Phượng Tà, nàng nói cho ta biết, Thất Thất là nữ nhi thân sinh của chúng ta!”
Mộ Dung Thái nắm lấy tay Lý Thu Thủy, liều mạng lắc. Hắn theo đến, không nghĩ tới lại nghe được những điều này. Hắn yêu nữ nhân này cả đời, nàng lại giết hài tử của bọn họ, còn nói ra những lời nói như vậy, Mộ Dung Thái thật sự là không thể tin được!
Nhất định là Lý Thu Thủy nói nhảm, nhất định là như vậy! Thất Thất nhất định là con của bọn hắn, làm sao đột nhiên lại biến thành hài tử của Phượng Tà và Hoàn Nhan Minh Nguyệt đây? Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra, nàng nói như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ hắn đã làm sai cái gì sao?
“Thủy nhi, nàng mau nói cho bọn họ biết, đây là nàng đang lừa bọn họ, lời nàng nói không phải là sự thật! Thất Thất là nữ nhi của ta! Là nữ nhi của ta!”
“Cút ngay!” Mặc dù bị thương, nhưng Lý Thu Thủy là người tập võ, so với Mộ Dung Thái là một thư sinh vẫn mạnh hơn, nàng một chưởng đẩy Mộ Dung Thái xuống đất, “Đừng có dùng đôi tay bẩn thỉu của ngươi đụng vào ta! Khiến ta cảm thấy ghê tởm!”
Lý Thu Thủy nói…, làm tổn thương thật sâu Mộ Dung Thái, cho dù là nam nhi, nhưng tới nước này rồi, trong mắt Mộ Dung Thái có một tầng ẩm ướt, nàng cảm thấy hắn ghê tởm? Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ đây là nguyên nhân nàng vẫn sống ở Phật đường?
“Nói cho ta biết, điều đó không phải là thật! Nói cho ta biết, Thất Thất là hài tử của chúng ta!”
“Ha ha ha!”
Mộ Dung Thái nói như vậy…, ở trong tai của Lý Thu Thủy giống như một loại chê cười, nàng giống như nữ vương, đi tới bên cạnh Mộ Dung Thái, từ trên cao nhìn hắn, trong mắt tràn đầy khinh miệt, “Ngươi, bất quá chỉ là một tiểu tử nghèo ở nông thôn, chẳng qua có khuôn mặt đẹp, đọc sách cũng bình thường, ngươi cho rằng thân là Đại tiểu thư của gia tộc Lý thị, ta sẽ coi trọng ngươi sao?”
“Mộ Dung Thái, nếu như không phải bởi vì ta cùng Lý gia sau lưng ta, ngươi bất quá chỉ là một tú tài thi rớt, còn đang ở ngôi nhà rách nát của ngươi cày ruộng làm vườn, nhiều lắm cũng chỉ được nhận danh là tiên sinh dạy học, ngươi có thể làm được cái gì? Ngươi cho rằng mình là cái gì?”
“Mặc trên người quan phục của thừa tướng, ngươi thật cho rằng mình tài trí hơn người sao? Không có ta, ngươi cái gì cũng không phải!”
“Ta ——” Môi Mộ Dung Thái run rẩy, hắn chưa từng lường trước được mình ở trong lòng Lý Thu Thủy lại là người thấp kém không chịu nổi như vậy. Mặc dù ban đầu Lý Thu Thủy chọn hắn, khiến cho hắn sợ hãi cùng cao hứng thật lâu. Mộ Dung Thái đời này có thể lấy được thê tử như Lý Thu Thủy là phúc khí của hắn, nhưng hắn trăm triệu lần cũng không nghĩ tới, Lý Thu Thủy lại đối đãi với hắn như vậy. “Mộ Dung Thái, ta cho ngươi biết, cho tới bây giờ ta cũng chưa từng thích qua ngươi! Thất Thất không phải là nữ nhi của ngươi, Tuyết Liên cũng không phải ! Ta không yêu ngươi, cũng sẽ không vì ngươi mà sinh con dưỡng cái, vĩnh viễn cũng sẽ không! Ngươi có biết sau mỗi lần ngươi động vào ta, ta đều phải tắm không? Ngươi cho rằng ta là thiên kim tiểu thư được dạy những thứ này, nhưng mà ta cho ngươi biết, ngươi sai rồi! Ta chỉ là chán ghét mùi vị của đàn ông trên người mình, bẩn muốn chết ——”
Lý Thu Thủy nói những lời này hoàn toàn làm Mộ Dung Thái sụp đổ.
Hắn nhớ lại cuộc sống kéo dài suốt mười sáu năm qua, bởi vì Lý Thu Thủy nói một câu “Vĩnh viễn sẽ không” như vậy, đã hoàn toàn đập vỡ. Thì ra nàng ân ái với mình hoàn toàn là giả bộ, thì ra, trong lòng nàng thủy chung nhớ mãi không quên Phượng Tà, thì ra, hắn mới là thằng ngốc, nhiều năm như vậy vẫn ngu ngốc chờ nàng!
“Ngươi đã không thương ta, như vậy, vì sao ban đầu lại gả cho ta?” Bộ dáng Mộ Dung
