Old school Swatch Watches
Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3235461

Bình chọn: 7.5.00/10/3546 lượt.

Thái lúc này vô cùng chật vật, Lý Thu Thủy nói cho hắn biết chân tướng, khiến tim của hắn hoàn toàn bị đánh sụp, trong lúc nhất thời phảng phất như hắn đã già đi vài tuổi, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt suy bại.

Lúc này, trong lòng Mộ Dung Thái nghĩ hắn hoàn toàn không phải là thừa tướng của một nước, mà chân chính là hắn , là người mà Lý Thu Thủy nói những lời nói vô tình kia…, Lý Thu Thủy căn bản chưa từng yêu hắn!

Thấy Mộ Dung Thái còn không hết hy vọng, cũng muốn hỏi đến cùng, Lý Thu Thủy cười lạnh, “Bởi vì ngươi đối với ta ngoan ngoãn phục tùng, bởi vì ngươi không có bối cảnh không có thực lực, ngươi muốn trở nên cường đại hơn nữa nhất định phải dựa vào ta, ngươi thoát không khỏi lòng bàn tay của ta. . . . . . Cũng bởi vì ngươi, nguyện ý làm một con chó của ta, nghe ta sai sử, mặc ta định đoạt! Ngươi ——đã hiểu chưa?”

“Bịch ——” vốn Mộ Dung Thái đang đứng choáng váng một cái, một lần nữa lại ngã xuống mặt đất. Thấy hắn “Vô dụng” như vậy, trên mặt Lý Thu Thủy nở nụ cười giễu cợt, khinh miệt ngày càng đậm.

“Chậc chậc, ngươi xem ngươi một chút đi, đúng là đồ bỏ đi! Nếu đã nói đến đây, ta cũng không ngại nói cho ngươi biết. Tuyết Liên là ta nhặt được, không phải là hài tử ta và ngươi sinh ra. Hài tử kia, khi sinh ra ta đã cho người ném đi rồi. Ta sẽ không sinh con cho nam nhân mình không yêu! Đặc biệt là ngươi! Bởi vì ngươi không xứng!”

Trên điện, vô luận là vua của một nước như Hoàn Nhan Liệt, hay là người thất thần hồi lâu Đông Phương Lam, đều bị những lời của Lý Thu Thủy dọa. Lại có nữ nhân ác độc như vậy, cư nhiên. . . . . giết hài tử của mình.

Duy nhất giữ được bình tĩnh, chính là đương sự Mộ Dung Thất Thất. Chân tướng như vậy, Mộ Dung Thất Thất hoàn toàn không ngờ tới. Nhìn phụ nhân trung niên một thân áo xanh dung mạo xinh đẹp trên đài kia, Mộ Dung Thất Thất từng bước đi tới.

“Bởi vì ngươi yêu Phượng Tà, lại không chiếm được tình yêu của hắn, cho nên ngươi bày ra hết thảy? Cho nên, ngươi mới trước khi ta xuất giá dặn dò ta nhất định phải sớm ngày sinh hạ hài tử, còn bỏ mị hương trên giá y?”

“Ngươi phát hiện ra?” Đối với sự thông minh của Mộ Dung Thất, Lý Thu Thủy cười khẽ một tiếng, “Bất quá, ngươi hình như hiểu ra quá muộn rồi! Hiện tại có biết cũng quá chậm! Nghe nói ngươi cùng Phượng Thương ngày hôm qua đã động phòng, ha hả ha hả. . . . . . Ha ha ha ha. . . . . .”

“Ta thật là cao hứng! Ta chưa từng vui vẻ như vậy! Nếu như Hoàn Nhan Minh Nguyệt biết nữ nhi cùng nhi tử của mình thành thân rồi viên phòng, có thể hay không giận đến mức từ trong quan tài nhảy ra? Có thể hay không hài cốt cũng khó an nghỉ đây? Đây chính là hậu quả nàng cướp đi nam nhân mà ta yêu nhất! Ha ha ha ha!”

Nghe Lý Thu Thủy nói…, Đông Phương Lam một trận choáng váng, kém chút nữa thì té xỉu, Thanh cô vội vàng đỡ lấy nàng, “Thái hậu, Thái hậu ngài làm sao vậy?”

“Ta. . . . . .” Đông Phương Lam một hơi tắc nghẹn ở ngực, không thể thông lên, làm cho nàng sững người.

Vừa nghĩ tới buổi sáng nhìn qua ga giường có chứa lạc hồng kia, Đông Phương Lam chút nữa thì hôn mê bất tỉnh. Trời ạ, nàng rốt cuộc đã làm sai chuyện gì, lại chịu sự trừng phạt như vậy! Nữ nhi chết thảm, ngoại tôn cưới nương tử lại là ngoại tôn nữ (cháu ngoại) của nàng, tin tức như vậy làm sao nàng chịu nổi.

“Ngoại tổ mẫu!” Thấy Đông Phương Lam như vậy, Mộ Dung Thất Thất tiến lên đỡ nàng, bàn tay nhỏ bé đặt trên lưng, một luồng khí nóng ấm áp chạy dọc sống lưng Đông Phương Lam.

Qua một lúc lâu, Đông Phương Lam mới hòa hoãn được khí huyết .

“Thất Thất ——” Đông Phương Lam nắm tay Mộ Dung Thất Thất, nước mắt rớt xuống. “Khó trách, khó trách ai gia nhìn ngươi quen mắt như vậy, khó trách ai gia cảm thấy đôi mắt của ngươi giống một vị cố nhân như vậy, nhìn ngươi lại cảm thấy thân thiết. Khiến ai gia không ngờ tới chính là, ngươi lại là ngoại tôn nữ của ta a. . . . . .”

Nước mắt của Đông Phương Lam khiến cho Lý Thu Thủy thỏa mãn thật lớn. Khóe miệng nàng vung lên nụ cười khoa trương giễu cợt, nhìn chằm chằm vào Đông Phương Lam đang ôm Mộ Dung Thất Thất gào khóc, nói: “Nghe nói, các ngươi viên phòng rồi, ha hả, thật là chúc mừng a! Huynh muội loạn luân! Chuyện này của các ngươi thật là chuyện cười nhất thiên hạ a!”

“Ngươi câm mồm cho trẫm!” Hoàn Nhan Liệt rống to một tiếng, cắt đứt lời nói của Lý Thu Thủy. Kết quả như thế, thực sự là ngoài dự liệu của hắn. Mộ Dung Thất Thất lại là nữ nhi của Hoàn Nhan Minh Nguyệt, là cháu gái của hắn, chuyện này khiến cho trái tim Hoàn Nhan Liệt chịu không được, hiện tại Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất. . . . . .

“Câm mồm? Ta nói chính là sự thật! Chẳng lẽ ta không nói, chuyện này thực sẽ không tồn tại sao!”

“Chưa chắc ——” Phượng Thương thanh âm lãnh lẽo nói ra.

Thấy mở miệng là Phượng Thương đã trầm mặc thật lâu, Lý Thu Thủy vui vẻ nói, “Làm sao, ngươi dám nói giữa các ngươi không có tình cảm? Dám nói giữa các ngươi không có phát sinh quan hệ? Dám nói các ngươi không có động phòng?” “Thật không tốt, để cho ngươi thất vọng rồi. Tối ngày hôm qua Bổn vương thân thể khó chịu, căn bản là không có cách nào động p