g ở bức niêm phong kia, rồi mới theo Hoàn Nhan Liệt rời khỏi Trường Thu cung.
Mặc dù nói lần này tiến cung là do Lâm Khả Tâm hẹn, nhưng cuối cùng cũng không nói được với Mộ Dung Thất Thất lời nào, đã bị Hoàn Nhan liệt đưa đi Trường Thu cung rồi ra khỏi hoàng cung. Phượng Thương nghe nói Mộ Dung Thất Thất đã trở về Vương phủ, chưa nói hai lời, liền lập tức đuổi theo.
Mà nhất cử nhất động của Hoàn Nhan Liệt khiến cho nội tâm Lâm Khả Tâm càng thấp thỏm không yên.
Hoàng thượng đây là ý gì? Rõ ràng khách là do nàng mời đến, nhưng chỉ ở trong Tĩnh Tâm điện ngồi trong chốc lát, khiến nàng cũng không kịp để cho Hoàn Nhan Nghị cùng Mộ Dung Thất Thất bồi dưỡng cảm tình, đã bị Hoàn Nhan Liệt đưa đi, sau còn để cho Kính Đức tự mình hộ tống Mộ Dung Thất Thất hồi Vương phủ.
Chẳng lẽ trong Tĩnh Tâm điện có mãnh thú sao? Lo lắng Mộ Dung Thất Thất bị nàng ăn? Hay là trong nội tâm Hoàng thượng có ý khác?
Đối với tâm tư đế vương, Lâm Khả Tâm phỏng đoán rất nhiều lần, cuối cùng nhận định trong nội tâm Hoàn Nhan Liệt, địa vị Thái tử vẫn là không thể dao động, Hoàn Nhan liệt xem thấu thủ đoạn của nàng, mặc dù không có nói rõ, nhưng lại trực tiếp ngăn chặn Mộ Dung Thất Thất cùng Hoàn Nhan Nghị tiếp xúc, đây không phải rõ ràng thiên vị cho Hoàn Nhan Hồng sao?
Xem ra, phải dùng chút ít thủ đoạn! Lâm Khả Tâm trong nháy mắt nghĩ tới Hoàn Nhan Khang.
Hoàn Nhan Khang cùng Mộ Dung Thất Thất tựa hồ quan hệ rất thân thiết, Hoàng thượng đã muốn cản trở, như vậy cũng đừng trách nàng dùng phương pháp khác để đạt được mục đích! Cái ngôi vị hoàng đế này phải là của Nghị nhi! Chỉ có Hoàn Nhan Nghị của nàng mới là thích hợp nhất cho vị trí kia!
Bị Hoàn Nhan Liệt cho người đưa về Nam Lân Vương phủ, vừa mới đi, Mộ Dung Thất Thất liền gặp được hai người quen. Một là Long Trạch Cảnh Thiên, một là Bạch Ức Nguyệt. Hai người này xuất hiện, khiến cho Mộ Dung Thất Thất có chút kinh ngạc. “Mộ Dung tiểu thư, ngươi thật là nữ nhi của Phượng Tà tướng quân cùng Minh Nguyệt công chúa?” Nhìn thấy gương mặt lạ lẫm kia, Bạch Ức Nguyệt hoàn toàn không dám tin vào hai mắt của mình. Đã nghe nói chuyện của Mộ Dung Thất Thất, Bạch Ức Nguyệt có loại cảm giác bị người ta lừa gạt.
“Đúng vậy.” trong mắt Bạch Ức Nguyệt có chút phức tạp, Mộ Dung Thất Thất đoán không ra, cũng xem không hiểu. Chỉ là, vì sao trong ánh mắt Bạch Ức Nguyệt lại có một loại “Hận” gì đó?
“Ngươi lừa ta!” Bạch Ức Nguyệt trước giờ luôn ôn nhu, bây giờ giọng nói vút cao, ngữ điệu trở nên bén nhọn, ” Ta coi ngươi là bạn tốt, không nghĩ tới ngươi lại lừa ta!”
“Ức Nguyệt, ta cũng vừa mới biết…”
“Ta không thích nghe!” Bạch Ức Nguyệt “rống” ra những lời này, hung dữ nhìn Mộ Dung Thất Thất, “Là ta mù, nhận sai bằng hữu! Từ nay về sau, ta không còn là bằng hữu của ngươi, ta cũng không với nổi Trấn Quốc Công chúa!”
Vứt xuống những lời này, Bạch Ức Nguyệt chạy ra khỏi Nam Lân Vương phủ.
“Ức Nguyệt!” Mộ Dung Thất Thất muốn đuổi theo, mới ra cửa, đã không thấy bóng dáng của Bạch Ức Nguyệt. tình huống của Bạch Ức Nguyệt, khiến cho Mộ Dung Thất Thất rất lo lắng, cuối cùng nhìn thấy Như Ý, vội vàng gọi hắn lại, “Như Ý, thay ta bảo vệ Bạch tiểu thư! Ta sợ nàng làm chuyện điên rồ!”
Nghe nói chuyện của Bạch Ức nguyệt, Như Ý gật đầu, ra khỏi Vương phủ tìm kiếm Bạch Ức Nguyệt.
“Ngươi có biết Bạch tiểu thư tại sao lại như vậy không?” Long Trạch Cảnh Thiên đi sau Mộ Dung Thất Thất, thấy nàng vẻ mặt lo lắng, giải thích, “Ức Nguyệt là nhớ Nguyệt, phụ thân của Bạch tiểu thư lúc nàng sinh ra, trong lòng nghĩ tới lại là một nữ nhân khác, người nọ, chính là mẫu thân của ngươi, Minh Nguyệt công chúa —— “
Long Trạch Cảnh Thiên nói như vậy, khiến cho Mộ Dung Thất Thất hiểu ra, nhớ tới khảo nghiệm lầu thứ sáu kia, Bạch Ức Nguyệt cũng nói qua những lời này.
“Phụ thân, mẫu thân thật sự chỉ là thế thân của nữ tử kia thôi sao? Ức Nguyệt là nhớ Nguyệt, chẳng lẽ phụ thân thật sự không quên được nữ nhân Minh Nguyệt kia sao? Phụ thân, mẫu thân đợi ngài nhiều năm như vậy, ngài vì sao nhẫn tâm như thế? Con gái kỳ thật rất chán ghét cái tên Ức Nguyệt của mình, bởi vì con gái… Đau lòng mẫu thân…”
Thì ra là thế, Mộ Dung Thất Thất đã hiểu. Khó trách trong mắt Bạch Ức Nguyệt có chứa hận ý đối với nàng, sợ là nàng vì mẹ của mình mà bất bình a!
“Việc này cùng ngươi không quan hệ, ngươi đừng quá tự trách. Bạch tiểu thư thông tình đạt lý, sẽ nghĩ thông suốt thôi!” Nhìn Mộ Dung Thất Thất rất để ý Bạch Ức Nguyệt, Long Trạch Cảnh Thiên một bên nhẹ giọng an ủi.
Chỉ hy vọng như thế —— Mộ Dung Thất Thất trong lòng nghĩ. Nàng đem Bạch Ức Nguyệt như bằng hữu chân chính mà đối đãi, không muốn mất đi người bằng hữu này. Nếu như bởi vì ân oán của đời trước, mà ảnh hưởng đến tình bạn giữa các nàng, nàng không muốn như vậy.
Cũng may có Như Ý đi theo, Bạch Ức Nguyệt cũng sẽ không gặp chuyện không may, Mộ Dung Thất Thất thoáng yên lòng, nhìn Long Trạch Cảnh Thiên, “Tĩnh Vương gia, ngươi hôm nay tới, có chuyện gì sao?”
“Ta là đặc biệt đến cảm tạ ân cứu mạng của công chúa!”
Lời nói không rõ ràng của Long Trạch Cảnh Thiên