chiến Nhạn Đãng Sơn lúc trước, Hoàn Nhan Liêt lại giữ lại Trường Thu cung, mặc dù biết rõ đây là nơi ở của hoàng hậu, nhưng hắn vẫn không chịu đem Trường Thu cung ban cho Lí Băng. Trong nội tâm của Hoàn Nhan Liệt, chỉ có Hoàn Nhan Minh Nguyệt mới xứng ở trong Trường Thu cung. Về sau, hắn đem Hoàn Nhan Minh Nguyệt an trí ở lăng mộ dưới Trường Thu cung, mới để cho những nữ nhân khác tới ở.
Hôm nay, nữ nhi của Hoàn Nhan Minh Nguyệt là Mộ Dung Thất Thất đã trở lại, hắn đương nhiên muốn “Vật quy nguyên chủ”, để cho Mộ Dung Thất Thất ở đó. Năm đó, hắn là cỡ nào hi vọng mẹ của nàng có thể ở lại chỗ kia, tuy cái ý nghĩ này thực hiện không được, nhưng cũng không có nghĩa là hắn từ bỏ.
Hoàn Nhan Minh Nguyệt đã ngủ say nhiều năm như vậy, cũng không chịu tỉnh lại nhìn hắn. Nếu nàng biết nữ nhi của mình trở về rồi, nếu có thể để nàng nghe được chuyện xưa của Mộ Dung Thất Thất, nghe được giọng nói của Mộ Dung Thất Thất, nàng có phải hay không sẽ tha thứ cho những việc hắn làm, có phải hay không sẽ tỉnh lại?
“Được! Dù sao ngồi ở đây cũng rất buồn bực!” Mộ Dung Thất Thất vừa nói vừa đứng lên, Phượng Thương vô cùng phối hợp giúp nàng mặc áo choàng, lại cho người chuẩn bị ấm lô, đưa cho Mộ Dung Thất Thất, một mực đợi nàng chuẩn bị cho tốt sau đó mới yên tâm.
Cứ chỉ thân mật của huynh muội bọn họ, khiến cho ánh mắt mọi người đều thay đổi, chỉ có trong mắt Hoàn Nhan Liệt đều là mừng rỡ. Tựa hồ thấy được thời còn trẻ của mình cùng với Hoàn Nhan Minh Nguyệt.
“Các ngươi không cần đi! Trẫm cùng Thất Thất đi! Thương nhi, ngươi cũng nghỉ ngơi đi, có trẫm ở đó sẽ không ai có thể khi dễ Thất Thất!” Đang lúc Phượng Thương muốn phủ thêm áo lông hồ, tính toán muốn cùng đi, thì Hoàn Nhan Liệt lên tiếng, trực tiếp đem mọi người trừ Mộ Dung Thất Thất đều gạt bỏ ra ngoài.
Hoàn Nhan Liệt muốn một mình cùng Mộ Dung Thất Thất ở chung? Chuyện này khiến cho nội tâm Phượng Thương vang lên cảnh báo. Dù sao, Hoàn Nhan Liệt đối với Phượng gia làm quá nhiều chuyện độc ác, nếu hắn đối Mộ Dung Thất Thất bất lợi, này nên làm thế nào cho phải!
“Ca, chờ ta trở lại!” Mộ Dung Thất Thất hướng tới Phượng Thương cười ngọt ngào, cho hắn ánh mắt yên tâm. Nếu như Hoàn Nhan Liệt muốn gây bất lợi cho nàng, nàng vừa vặn lấy đi thủ cấp của hắn, xem như báo thù cho Phượng Tà và Hoàn Nhan Minh Nguyệt, rồi cùng Phượng Thương sớm ngày rời đi mảnh đất thị phi này.
Đi theo bên cạnh Hoàn Nhan Liệt, đoàn người tao nhã tới Trường Thu cung, thời điểm đến trước cửa Trường Thu cung, Hoàn Nhan Liệt cho người dừng lại, chỉ cùng Mộ Dung Thất Thất hai người vào.
Không thể không nói, khi Mộ Dung Thất Thất vừa nhìn thấy Trường Thu cung, liền cảm thấy đây là cung điện phồn hoa nhất, vàng son lộng lẫy, so với đại điện của Hoàn Nhan Liệt còn xa hoa hơn nhiều. Càng khiến cho Mộ Dung Thất Thất cảm thấy bất ngờ chính là trong nội cung của Trường Thu Cung có đủ loại hoa mai.
“Mẫu thân của ta cũng yêu mến hoa mai…” Mộ Dung Thất Thất nhẹ vuốt đóa hồng mai, nhỏ giọng nói ra.
Mộ Dung Thất Thất nói liền gợi cho Hoàn Nhan Liệt vô hạn mơ màng, ánh mắt nhìn Mộ Dung Thất Thất càng thêm ôn nhu. Giống như, nhiều năm trước Minh Nguyệt cũng một thân xinh đẹp như vậy, đứng ở trong mai viên, bộ dáng thanh tú động lòng người, khiến hắn cho đến nay cũng khó có thể quên được.
“Đúng a! Minh Nguyệt yêu nhất chính là hoa mai…”
Giọng nói của Hoàn Nhan Liệt lúc này có chút tịch liêu cùng cô đơn, khiến nội tâm Mộ Dung Thất Thất cả kinh.
Vì sao, khi nói tới Hoàn Nhan Minh Nguyệt, trong giọng nói của Hoàn Nhan Liệt lại tràn ngập ngữ điệu bi thương? Nghe nói Hoàn Nhan Minh Nguyệt lúc còn sống, ca ca này đối với nàng rất sủng ái, hận không thể hái sao trên trời xuống cho nàng, sủng ái này là thật, vậy vì sao Hoàn Nhan Liệt lại muốn xếp đặt chuyện ở Nhạn Đãng Sơn, vì sao lại tính kế vợ chồng Phượng Tà cùng Minh Nguyệt, lại vì sao đem cừu hận trút lên người Phượng Thương?
Trên người nam nhân này tràn ngập mâu thuẫn, rốt cuộc trong này có bí mật gì?
“Làm sao vậy?” Thấy Mộ Dung Thất Thất nhìn mình chằm chằm, Hoàn Nhan Liệt ôn hòa cười hỏi. Hoàn Nhan Minh Nguyệt là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, thân là huynh trưởng của nàng, lúc còn trẻ cũng là mỹ nam tử, mặc dù hiện tại già rồi, nhưng vẫn có khí độ phi phàm làm người ta không thể khinh thường.
“Cữu cữu, Trường Thu cung này ta rất thích, từ nay về sau ta sẽ thường xuyên tới chỗ này.”
Mộ Dung Thất Thất nói như vậy, khiến cho tâm tình Hoàn Nhan Liệt thật tốt. Hắn nhất định phải đem tin tức tốt này nói cho Minh Nguyệt đầu tiên, cho nàng biết rõ, hắn tìm được nữ nhi của nàng rồi, tìm được bảo bối của nàng rồi!
Mộ Dung Thất Thất ở Trường Thu cung một hồi lâu, Hoàn Nhan Liệt một mực đứng ở bên người nàng, giới thiệu cho nàng hết thảy Trường Thu cung. Khi đi đến chỗ ở của Nguyệt Lan Chi trước kia, Mộ Dung Thất Thất phát hiện chỗ này đã bị niêm phong lại.
“Ngươi nói xui xẻo nên trẫm sai người niêm phong. Dù sao chỗ này lớn như vậy ngươi có thể chọn được chỗ mình yêu thích để ở đi.”
“Ừm!” Mộ Dung Thất Thất gật đầu, quay đầu nhìn lại tờ giấy đỏ vàn